19/10/2006
Một lựa chọn
Ngày 19 tháng 10, cách đây chính xác một tháng, sau bao đắn đo lựa chọn cuối cùng tôi quyết định nộp hồ sơ vào nhà hàng Hồ Gia. Ngày 17 nhận được điện thoại hẹn thứ 7 ngày 20 đi phỏng vấn. Ngày 21, đúng vào chủ nhật tôi đi thử viêcụ, ngày đầu tiên, không lương, 6 ngày sau đó 75% và cuối cùng tôi cũng ký hợp đồng chính thức. Công việc thật mới mẻ này đã giúp tôi nhân ra nhiều điều về cuộc sống về những đua tranh những đố kị trong công sở một vài trò vặt để ghi điểm với cấp trên. Tôi đã rất vất vả trong ứng xử vì tôi đã quen với lối sống hồn nhiên rất tôi và ít chịu động não khi nói chuyện. Bù lại tôi lại được giám đốc tín nhiệm vì những suy nghĩ mới mẻ và kinh nghiệm của tôi trong lĩnh vực quảng cáo. Tôi được hỏi có muốn sang bộ phận kinh doanh không? Câu trả lời là không vì tôi yêu thích công việc của một nhân viên phục vụ hơn tất cả mọi điều, hơn cả tiền bạc. Nhưng rồi tôi lại ra đi để bây giờ quay lại ngồi trước màn hình máy tính. Căn phòng thinh lặng vì chỉ có mình tôi, mấy đứa bạn tranh thủ những ngày nghỉ 20/11 đã về nhà hết ráo. Tôi bị kẹt bởi lời hứa dù ra đi nhưng vẫn sẵn sang quay lại hỗ trợ cho nhà hàng vào những ngày khách quá đông cho đến khi họ tìm thấy một người có thể thay thế tôi. Và tối nay là một ngày như thế. Cơ thể bất động chỉ có đôi tay là liên tục nhảy múa. Thi thoảng tôi đưa bàn tay lên tát vào má xem nó có còn cảm giác hay đã tê rần. Tôi ghét nhàn rỗi những lại từng bỏ cuộc khi quá bận rộn.
Một tháng qua lịch làm việc của tôi như thế này. Thức dậy lúc 6h sáng, vội vàng sửa soạn để ra khỏi nhà lúc 6h30, một người bạn cùng phòng ( và cũng cùng lớp luôn ) sẽ chở tôi đến trường và trên vai cô ấy tôi ngủ gà ngủ gật. Sau đó tôi tiếp thu những bài học được giảng theo kiểu diễn dịch một cách hết sức mơ hồ. Giờ ra chơi của tôi được sử dụng theo 3 cách phổ biến nhất, đó là ăn sáng, ngủ hoặc họp lớp. Tôi thích cách thứ hai hơn vì tôi sẽ không được ngủ trưa. Thời gian từ lúc tan trường về nhà (khoảng 11h45) đến lúc 2h sẽ được dùng cho việc chuẩn bị bữa trưa, tắm giặt,ủi đồ và chuẩn bị đi làm. Rồi lại rời nhà vào lúc 2h15 trên một chiếc xe đạp đến chỗ làm. Giờ làm việc bắt đầu vào lúc 3h và kết thúc lúc 11h đêm nhưng rất thường xuyên tôi phải ở lầinh hàng tới tận 12h đêm vì những vị khách cuối cùng vẫn muốn tâm sự. Hoặc giả tôi tham gia vào những bữa tiệc bù khú tới tận đêm cùng toàn thể nhân viên của nhà hàng. Rã rời tôi trở về nhà vào lúc 12h 30 và tắm và ngủ đến sáng và lại bất đầu y hệt như vậy vào hôm sau.
Sau một tháng, tôi nhanh chóng nhận ra rằng những bài tập tôi chưa hoàn thành chất cao như núi và tôi ngày càng không hiểu được rốt cuộc giảng viên liệu có phải là đang nói tiếng Việt. Đám bạn hoan nghiênh khi tôi xin nghỉ và cho đây là một quyết định sáng suốt. Tôi hơi tiếc vì mất đi cơ hội rèn luyện vốn tiếng Anh ít ỏi của mình nhưng thà như thế còn hơn là bị nợ học phần. Thôi thì là một sự chọn lựa đã biết truớc kết quả.