Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

Hôm nay là tết thiếu nhi

Hôm nay 1.6, mình đi học và thực sự chẳng học gì cả. Vì lớp học có 4 đứa thì 2 đứa nghỉ học đi thi. 2 đứa còn lại 1 đứa là tôi vì đêm qua thiéu ngủ mà đầu cứ mún gục. Ông thầy cũng thế. Thế là coi như nghỉ học tết thiếu nhi. Mấy thầy trò ra quán uống cà phê bà tám.

Tuy thế hôm 30.5 mình cùng các anh chị trong 8X đã về Cần Giờ thăm các em thiểu năng, cũng gom góm được hơn 4 triệu giúp các em. Ở đây hẻo lánh, các em chẳng mấy ai quan tâm, thương lắm. Các em đầu óc không giống mình bày trò chơi khó ghê cơ, trời lại mưa dầm dề không ra sân được, đành ngồi ôm nhau hát ca ỏm tỏi òi lôi banh nhựa ra đá loạn xạ. Đường về thành phố mưa to đã ướt mà đường xá đang xây sửa đất bùn nhẽo nhẹt cả, 70 cây chưa tính đoạn qua phà mà mệt mỏi gớm cơ. Lại có bọn choai choai cùng mấy ông Sơn lé phóng như điên làm bùn nước bốc lên như lốc xoáy. Dù sao cũng vui, làm được một việc có ích mà.

Chuyển nhà rồi cũng có nhiều cái tiện, nhiều cái không tiện. Tiêu rất nhiều tiền để mua sắm. Có những thứ ở nhà cũ sợ mang đi lích kích cứ lần lữa không sắm, bây giờ toi cơm thấy ớn. Thôi kệ, còn sức làm lụng thì cũng kiếm đủ để bù vô thôi.

Bi giờ đi nghoẻo để lát dậy đi làm. Bù lại cái phần đêm qua ngủ có 4 tiếng.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

25.05.2009

Đó là một sáng mưa, khi tôi vừa trải qua đêm đầu tiên trong căn phòng trọ thứ 6 của mình ở đất Sài Gòn. Lần này rời xa Thanh, đến cùng một trong những người mà mẹ chúng tôi là bạn thời ĐH của nhau. Có thể tốt hơn cũng có thể xấu đi. Những mối qua hệ. Đêm qua có lẽ mưa suốt đêm, tôi cảm thấy mình bị lạnh, muốn đắp thêm chăn, muốn ngủ tiếp, nhưng nhà mới quá, không ngủ thêm được. Vậy là đúng 7h sáng, tỉnh hẳn òi.

Tôi thấy mình thật là một đứa nhát gan, ở riêng thì cũng sợ mà ở chung lại cứ lo ra. Dù sao thì cũng chẳng còn lựa chọn nào nữa, đành đến đâu hay đến đó vậy. Tạm thời tôi đang một mình, bạn chưa về ở cùng...vậy cũng hay, có thời gian lên giây cót tinh thần.

Ở mỗi nơi mà tôi ở mưa chẳng nơi nào giống nhau. Khi đứng trên hàng lan can nhìn ra sân sau của khu chung cư, tôi nhớ nhà. Tôi thật sự nhớ nhà da diết, nhớ những cơn mưa dai dẳng dầm dề đến nao lòng nơi quê tôi. Nhưng không hẳn là buồn, chỉ nhớ thôi.

Mưa ở đây buồn lạ.

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Một mớ hỗn độn

16.04.2009

Nửa đêm, chính xác là 1h 40 phút sáng. Tự dưng có cảm giác muốn nhấp đôi vào file .mp3 ca khúc Anh yêu em nhiều lắm của Sỹ Luân. Một khúc tình ca mà theo tính cách của tôi nó sẽ bị đưa vào loại trẻ con rẻ tiền. Nhưng đêm nay chợt thấy nó hay lạ. Đơn giản vì hợp với những cảm xúc của một con tim hẵng còn non nớt. Mấy câu đầu nếu đổi ngôi sẽ thành thế này “Bao năm trôi qua em vẫn yêu anh, dù chuyện tình mình giờ đi xa lắm. Và trái tim không thuộc về em. Đêm đêm nằm mơ em trông thấy anh, như vuốt ve môi mềm. Được thấy ta luôn gần nhau…” Hôm nay và cả hôm qua, em đã khóc đấy. Em chợt cảm thấy mình quá yếu ớt. Em thấy mình quá dễ bị tổn thương. Em đang căng thẳng và kích động biết bao. Và chẳng có ai ở đây có thể giúp em được cả. Em thấy mình rất rất cô đơn. May thay em còn có công việc, còn những khoá học, còn có những lo toan, những cuộc nói chuyện với cấp trên lẫn cấp dưới để khoả lấp, thời gian của một ngày sẽ không còn đủ để cho cái sự yếu ớt vây bọc lấy em nhiều lắm. Em sẽ sống sót và tồn tại, theo một nghĩa nào đó.

21.04.2009

Lơ mơ chìm vào giấc ngủ vào đâu đó lúc 1h sáng, khi đang đọc lở dở lần thứ n có thể đếm được bộ Twilight. Và đột nhiên tỉnh giấc lúc 4h30 sáng. Tôi chưa hề tắt máy tính, xem ra tôi đã cư xử với nó hơi tồi. Lúc thì quá thiếu năng lượng, lúc lại thừa. Đọc tiếp những trang sách đã quen thuộc. Bất chợt tôi nhận ra lý do tôi đọc nó nhiều lần đến vậy. Là vì giữa những câu chữ kia có những dòng như được viết ra dành cho tôi. Ví như phần gần cuối của cuốn New moon có câu: “Em chẳng có lý do gì để được anh yêu cả. Em luôn biết điều đó”.

24.4.2009

Đêm nay tôi đã xơi tái tới 6 tách espresso đậm đặc không đường lẫn đá. Tôi chỉ hơi váng vất 1 chút chứ chưa say cà phê. Ngạc nhiên thay khi nước miếng cứ trào lên ầng ậc trong cuống họng. Tôi vẫn còn thèm cà phê. Cái hậu của tất cả những vị đắng đó mới lạ lùng làm sao. Và một cách cay đắng ko kém tôi nhận ra mình chưa có một người đàn ông cho ra hồn cho riêng mình. Tôi quyết định lưu tâm tìm kiếm một người như vậy.