Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2006

Trên cát hay trên đá


Chiều nay bạn đã tổn thương tôi, suýt nữa thì tôi bật khóc, trong vô vàn lời nhiếc móc tôi nghe thủng một câu: “Mi giống như hạt cát trong sa mạc, đã nhỏ bé đớn hèn lại còn vô dụng” chính nhờ câu nói đó khiến tôi đau nhưng cũng bất chợt câu nói đó gợi nhớ lại câu chuyện này. Một câu chuyện, hình như vào tôi từng đọc ở đâu đó, cũng khá lâu rồi, đã không còn nhớ chính xác nữa, là thế này:

Một người bị bạn mình tát cho một cái, anh ta ta cảm thấy bị xúc phạm, không nói chỉ viết lên cát câu này:”hôm nay người bạn thân của tôi đã tát tôi”, và tiếp tục đi cùng người bạn trong cuộc hành trình. Đến một ngày kia người bạn bị tát suýt chút nữa bị cát vùi, may mắn được bạn cứu. Tỉnh lại, anh ta liền khắc lên đá dòng chữ “ hôm nay người bạn tốt của tôi đã cứu tôi”. Người bạn hiếu kì mới gặng hỏi là tại sao, người kia trả lời. Khi bị bạn làm tổn thương hãy viết nó vào nơi dễ quên, gió sẽ thổi lấp đi, nhưng nếu được giúp đỡ hãy nên khắc sâu trong đáy lòng.Ở nơi đó, bất cứ ngọn gió nào cũng ko thể xóa lấp được. Bạn bè cũng có lúc nóng giận mà vô tâm, giúp đõ mới là thật lòng. Hãy quên đi những gì bạn đã gây ra và ghi nhớ sự giúp đỡ của họ, chúng ta sẽ thấy trên thế gian này toàn là bạn tốt.

Không hiểu trong mười mấy năm ngắn ngủi, tôi đã bao nhiêu lần buông ra những lời vô tâm như thế nhỉ? Bạn bè tôi chắc đã nhiều người vì tôi mà buồn lòng??!! Bất giác ngước lên nhìn bầu trời, một sự tiếc nuối. Hãy tha thứ cho tôi các bạn nhé