Hai ngày trước, tôi chuẩn bị hành lí với một bộ mặt rất ư phấn khởi. Khi đã chán những lời cằn nhằn và nghĩa vụ gia đình tôi muốn ra đi. Cái câu "xa thơm gần thối" quả chẳng sai. Tôi muốn nhanh chóng quay về với sông nước của tôi, nơi tôi vùng vẫy vô hạn định mà chẳng cần biết đến luật lệ nào hết.
Giờ đi xa đang đến rất gần, như mọi lần khác, tôi cảm thấy bứt rứt, tôi sẽ không còn hôn hít các em thơ, không còn ngủ dậy trong khí trời giá lạnh và lùng tùng trong một cái bộ áo dày cộm khi ra ngoài mua đồ ăn sáng hay nghe giọng nói thanh mảnh và cực kỳ cứng rắn của mẹ tôi. Kể cũng lạ, cứ mỗi lúc đi xa tôi luôn bị giọng nói mềm như nước và sắc như dao của mẹ ám ảnh.
Xe trung chuyển đưa tôi đi dọc đường An Dương Vương, nhìn ra phía xa xa mặt biển bị phủ lấp trong sương mù, lạnh lẽo và buồn bã. Bất giác thấy trái tim chùng xuống. Hướng mắt về phía con đường xa diệu vợi, tôi không biết nên cười hay nên khóc.
Tôi không hiểu sao tôi chẳng viết cái gì trong kỳ nghỉ Tết cả, có phải vì không khí no đủ ở gia đình khiến tôi lười biếng hay chính tôi khép chặt những suy nghĩ để trọn vẹn bình yên.
Nhà..nhà...nhà...ở cái đất này đất chật người đông, vật giá đắt đỏ, tôi chẳng có hy vọng gì về một cuộc sống như ý. Những thứ rắc rối này luôn chiếm nhiều thời gian, tiền bạc và sức lực....tôi biết mình sẽ khác phục được....có điều không phải bây giờ.
Đêm thứ hai, Sài Gòn, quán xá, máy và tôi. Tôi ở trong một quán nhỏ gần nhà một người bạn, do bạn giới thiệu và đêm nay lại chạm mặt bạn. Bạn để tôi một mình vì tôi không cần bạn ngồi bên bơ phờ hút thuốc, cái cảm giác có ai đó chờ đợi mình làm tôi phát sốt.
2 đứa bạn chờ tôi có một tin tức hay ho về căn hộ mới, 1 người hơi hơi đặc biệt chờ tôi ngày này qua ngày khác để trò chuyện và cuối cùng tôi mất đến .... câu để kết thúc cuộc nói chuyện đó. Một trách nhiệm chán chết nhưng không thể không làm, giao tế giỏi và dối trá đôi khi ở cùng một ô màu. Kha khá việc cần hoàn thành phải xếp qua một bên vì một chờ đợi khác. Tôi ước mình có thêm 2 tai nữa để nghe, thêm 4 tay nữa để làm viêc và thêm vài giờ yên tĩnh.
Tôi ghét bị quấy rầy nhưng cũng ghét phải dùng mánh lới để giành lấy không gian riêng. Kiểu online tắt nick hay kể lể khó khổ để được tha...ôi chao...thế tôi phải làm gì nhỉ? Cứ như mọi khi hay ko như mọi khi ? Mọi rắc rối của tôi hình như đều bắt đầu từ cái xứ này thì phải, nó cướp của tôi tư thế của một người thảnh thơi...Thôi đành cố gắng....sau cơn mưa trời lại sáng.
Kỳ nghỉ Tết kéo dài 1 tháng của tôi cuối cùng đã vĩnh viễn ở lại phía sau, tôi vẫn cảm thấy mình đã vội vã, nhưng thôi....tôi cần làm nhiều việc khác ngay bây giờ mới có hy vọng cho một điều gì đấy...