Tựa đầu vào cái ghế đá trên sân thượng, tôi lặng lẽ ngắm nhìn trăng. Mờ nhạt và mong manh quá. Tôi tự hỏi: “từ lúc nào ánh trăng chỉ mang lại cho tôi nỗi buồn?” Đã rất xa rồi cái thời tôi cùng bạn bè đùa vui chí chóe dưới trăng mỗi khi trong nhà mất điện, hay những lúc nằm ngửa trên bờ biển ngắm những mảnh vàng phai tan đi trong triệu triệu cơn sóng mà tán dóc về mọi thứ trong cuộc đời hay một những đêm trung thu tung tăng với một chếc đèn lồng trong tay mà nghe tiếng trống giục giã của những nhóm võ sinh múa lân mùa vụ. Bất chợt quá khứ ùa về. Những đêm trăng và tư tình của một cô bé con hay mơ mộng. Tôi cũng từng ước được bay lên cung trăng như chú cuội vậy mà lánh xa những nỗi đau đời rất thực. Một đứa trẻ bị đánh cắp tuổi thơ bởi nhưng mưu toan của người lớn. Tuổi thơ ấy không áo ấm, không tình thân, không gia đình hạnh phúc, không đồ chơi và không thời gian rảnh. Có chăng là mảnh trăng kia lặng lẽ xoa dịu vết rơi trên thân thể, lắng nghe tiếng khóc tủi hờn. Trăng lúc đó đẹp như mẹ, Hằng Nga chính là mẹ, xa xăm và dường như không bao giờ có thực. Rồi cô bé lớn lên, mẹ cô đã thắng trong một trận đấu không cân sức, cô có mẹ và có mọi thứ của một trẻ em cần. Hình như đã quá muộn. Hơi ấm tình thân đã không còn là cây đũa thần màu nhiệm. Mẹ không lấp đầy khoảng trắng trong lòng được nữa, đôi khi cô bé hãi hùng giật mình trong cơn ác mộng, căn nhà ấm áp của mẹ dường như không có thực.
Đêm hơi lạnh lẽo, mây kéo đến và kẹp chặt vầng sáng bên trong nó, không cho thoát ra nữa. Cô bé bắt đầu nhớ đến những ký ức khác chưa xa lắm. Cô bé biết mình đã đâm ra nghiện bầu trời, cả mặt trăng và cả những vì tinh tú, nó cho cô bé cảm giác thanh thản dù ở bất cứ đâu. Cô bé thấy trăng dịu dàng hơn cả biển, mặt trăng giống như một phụ nữ cam chịu, cúi đầu trước mọi bất công và rất lạ. Mẹ cô rất can đảm và đâu đó trong trái tim mẹ là bằng sắt. Cô bé chưa bao giờ thấy mẹ khóc dù cô biết rằng mẹ đã trải qua nhiều bất hạnh lớn hơn vóc dáng của bà. Với bà, hạnh phúc là tranh đấu. Thay vì ngồi khóc lóc và trông chờ vào may mắn hãy đứng lên để cứu chính mình. Ngay cả với cô bà không thích diễn đạt một tình yêu ủy mị, bà rất thông minh và cũng rất nghiêm khắc. Bà để lại cho hành trang của cô sau này sự chín chắn, tình yêu và nghị lực. Cô bé cảm giác rất khó hiểu được mẹ, mẹ sống trong một thế giới không có đàn ông. Mẹ rất giống với biển cả, bao dung và dữ dội, mềm mại và cứng rắn, dám yêu và cũng dám đạp đổ. Mẹ thực sự là chỗ dựa vững chắc đối với bất cứ ai.
Trăng sáng soi những bước nhảy của cô bé từ thuở bé, đến lúc đã là một thiếu nữ. Cô bé rất thích khoe khoang với chị Hằng những vũ điệu cháy lên trong từng centimet cơ thể, cô bé nhảy múa cho chính cô bé để quên đi mọi nỗi buồn. Không quy tắc, không khuôn mẫu, không bài bản....vẻ đẹp của từng động tác không có ý nghĩa gì, cô bé chỉ nhảy múa cho chính mình, phiêu diêu trong chính trái tim mình và tự mê hoặc mình.
Ánh trăng chứng kiến những giọt nước mắt chảy theo mối tình đầu đi xa lắm. Tình yêu của cô bé vẫn mang theo cũng thời gian, cùng nguyệt. Cô bé đã lớn, yêu và đã đau khổ vì yêu. Nhưng tình yêu đã làm mềm trái tim cô bé, gieo vào đó cả những vần thơ say mê. Thật là lạ, trăng đến hẹn lại đến, vẫn tròn vẫn xinh như thế, còn trái tim thiếu nữ lại già theo thời gian. Ngày sau cô bé cũng sẽ ngắm trăng nhưng tâm trạng bây giờ sẽ trở thành thế nào, ai mà biết?