Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2008

Mộng giữa đời.



"Trần gian vốn là mộng. Thực hư cũng là mộng. Say mộng hay tỉnh mộng. Chỉ là mộng mà thôi"

Nếu trần gian vốn chỉ là cõi mộng. Thì tôi yêu giấc mộng này biết bao nhiêu. Giấc mộng có anh và tôi, có khoảng trời riêng màu xanh hy vọng. Hai đứa, khoảng cách 8 năm, vẫn như là con nít. Nhưng....... Đằng sau những câu nói vô tư, những cử chỉ tươi trẻ là những ưu tư rất thực. Đã lớn rồi ư, trái tim không đã biết âu lo, đã biết nghĩ thời gian chẳng đợi chờ ai cả, đã biết thế nào là gánh nặng cuộc đời thế nên trái tim đâu còn có thể vô lo.

Trái tim tôi là thiếu nữ, thích bay nhảy và cũng thích phồn hoa. Sôi nổi, mạnh mẽ và dịu dàng, tôi là ai mới được nhỉ. Mối tình đầu như con gió mùa thu, cứ chạy mãi để rồi vuột mất. Những kẻ đến rồi đi như cái bóng, sẽ xa dần, xa dần ngày tháng hư hao. Và thực tại, anh ơi có phải cũng chỉ là mộng. Thực là gì? Mộng là gì? Em là ai? Và anh là ai? Có cần phải để tâm không nhỉ....ta cứ yêu nhau thôi anh nhỉ.....dù mộng có tàn cũng có phải hôm nay. Chút hơi ấm đôi bàn tay quấn quít, những gửi trao trong ánh mắt yêu thương, rồi cái ôm nồng nàn như vô tận hay dấu vết tình trên đôi má em đây......là hôm nay, ngày mai hay sau này...lo gì nhỉ......ta yêu nhau thế là đời rất thực.

Em đi tìm một điểm tựa bình yên và anh đến cứ như là giấc mộng. Không còn trẻ con để nhất nhất cần chăm sóc, ta yêu nhau nhưng nghĩ đến ngày sau. Là cố gắng mỗi ngày để mai này tươm tất. Là lao động để tìm phút vinh quang. Là tất tả ngược xuôi trong thời cuộc, để được gì có phải là đảm bảo về sau.

Em chẳng trách khi anh không ngày nhắn tin đêm gọi điện như những kẻ khác. Chẳng giận hờn khi có đêm anh đi gặp khách hàng chứ không gặp em. Vì em biết đâu cần ở gần mới nghĩ đến nhau. Vì em biết chỉ cần có thời gian anh sẽ vội vã đến bên em. Anh là người và em cũng là người, nên em muốn được chia đôi gánh nặng. Đường xa lắm giữa nhà trọ hai đứa, 10 cây số chứ chẳng ít đâu. Một giấc ngủ trưa dăm ba phút để thêm phần cố gắng chốn tinh hoa. Dẫu có trễ hẹn em cũng không giận dỗi. Em dặn lòng sẽ không đòi hỏi, sẽ vì nhau và là mộng của nhau. Một lời hẹn hay là gì đi nữa, cứ tin rằng giữa đời thường ta là của nhau.

Thứ Hai, 1 tháng 9, 2008

Dịu dàng như gió

Một đêm về giữa phố nửa đêm. Vài ca khúc anh gửi cho tôi. Dịu dàng như gió. Mềm mại như em. Mong manh sương đêm. Nhẹ nhàng và tinh tế........

Code hỏng....thôi thì để mình ta nhớ. (Tinh chỉnh ngày 13. 10.08)