Thứ Năm, 30 tháng 10, 2008

28.10.08




Đến Phong Nguyệt quán trên đườngTrần Quốc Thảo vào đêm hôm qua sau khi rời buổi trình diễn văn nghệ khoa. Nữ thi sĩ Quỳnh Lệ trò chuyện cùng tôi, tặng tôi bài thơ của cô ấy, tặng vé đến phòng trà ATB nghe cà phê Tâm lý. Gần 10h đêm một số nghệ sĩ bạn bè chủ nhân đến quán hát cho nhau nghe nhiều ca khúc xưa, cha con nhạc sỹ Quốc Dũng….tôi chả biết ai là ai…tôi tự nhiên thành một nhân vật may mắn, trả 22 k cho 1 ly cà phê và nghe nhạc sống. 11h30 tôi về..... tặng cô chủ quán bài thơ con cóc tôi viết vội trong 1 lúc phôi pha

Quán lặng im

Những khoảng tối

Mình em….chỉ mình em

Cà phê đắng vô tình rơi mải miết

Ôi tình hết

Anh…giờ đâu

Cơn gió thắm thôi ngang đời em

Mộng vỡ tan

Guitar thổn thức

Dắt lối hồn em

Ngày vui bạc màu

Đêm buồn đến

Em về cùng trăng

Hơi gò ép để có Phong và Nguyệt, dù sao cũng 1 chút tình, quán và tôi coi như có một đêm kỷ niệm.

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2008

Thức giấc giữa cơn mưa




Sáng nay tỉnh giấc giữa cơn mưa

Thấy quanh mình đời vẫn trôi lặng lẽ

Một chút bâng khuâng...

Chợt nhớ....

Quy Nhơn...

Mùa này có lạnh không ?

Điện thoại réo khúc "Mama, thank you for who I am......"

Mẹ gọi bảo: mưa buồn và lạnh.

Con nhớ mẹ...

Mẹ cũng nhớ con...

Có nơi nào hạnh phúc hơn chốn ấy

Mẹ con mình ngồi sát bên nhau

Đôi bếp lửa than đôi lò đúc

Tôm, giá xèo xèo ấm áp lắm thay

Than ôi! thèm quá...

Con ở đây...

Nghe mưa mà muốn khóc

Khóc tủi tình xưa

Khóc hạnh phúc tình nay

Con nhớ ba.....mẹ àh

Khuôn mặt ấy mười mấy năm rồi nhỉ

Con chẳng biết trí nhớ còn đúng không

Một dáng hình...

Con đang có niềm vui của tuổi trẻ

Một chút yêu và một chút sẻ chia

Sao vẫn thấy

Buồn đau và thiếu thốn

Ngập ngụa trong đáy hồn....

Có phải con của mẹ tham lam và ích kỷ

Ừ!Thì giống người ai chẳng sẵn xấu xa

Con khát cháy cái gì cũng chẳng biết

Tình yêu này có níu giữ được không....?

Con muốn ra phố giữa cơn mưa

Chạy tung tăng như ngày còn thơ bé

Để trôi đi bao chán chường chất ngất

Đời bình thường, vô thường hay bất thường

Thể chất hơn người

Đã sống qua địa ngục ấy...

Sao giờ đây

Càng ngày càng bệ rạc

Những cơn đau...

Rồi lại những cơn đau

Con muốn ngửa mặt lên cười số phận

Hoà nước mắt, hoà máu vào mưa

Và lại cười.....

nửa khuôn mặt....active girl