Thứ Ba, 30 tháng 12, 2008

Entry for December 31, 2008

Một entry viết cho ngày cuối năm.

Một entry không cần bất cứ một sự thay đổi nào cho "entry title".

Thật đơn giản, hôm nay 31 tháng 12 năm 2008.

Và bây giờ là 19h 10 phút.

Cũng đã lâu rồi. chôn kín những trang nhật ký ở một nơi khác, đôi lúc tự nhiên không có hứng thú chia sẻ cùng ai, nên chẳng mang ra cái chốn công cộng 360 độ này làm gì.

Cuộc sống của những ngày qua thật lành mạnh. Tối lăn ra ngủ trước 11h và sáng thức giấc tầm 5h30-5h45. Tám tiếng làm công, đi học tiếng anh, thi học kỳ và đôi khi nhâm nhi vài tách cà phê với bạn bè vào buổi tối.

Ngày cuối năm, mới sáng ra đã trở thành nạn nhân của 1 vụ đụng xe tay 3 cũng may ngoài cái gương chiếu hậu và cần đạp số thì không có hậu quả gì nặng nề. Không sứt da, không bầm gối.

Ngày cuối năm, nhận được tiền lương, thế là vấn nạn tài chính đã được giải toả. Thoải mái thật.

Ngó lại phía sau, cái đuôi của chính mình. Hình như có trưởng thành lên đôi chút, vấp 1 cú rất đau nhưng chắc là sẽ giải quyết được thôi.

Năm qua nên gọi là năm tình bạn. Những người bạn tuyệt vời đã đưa tay ra giúp đỡ khi ta gặp khó khăn trong cuộc sống.

Nhưng năm qua chẳng phải năm tình yêu. Người đã đến rồi người cũng đi, vẫn để lại ta...chơ vơ một góc trời.

Dù sao cũng chỉ còn vài giờ nữa, cả thế giới sẽ đón chào năm mới. Có lẽ đêm nay ta sẽ một mình và lặng lẽ ngắm nghía thời gian.

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

Xả

Tháng thậm xui, thậm xui

Một người lớn bất tín với mình, khiến bao công sức xuống sông xuống biển. Đề tài không được nhận mặc dù mình đã hoàn thành khá tốt. Thế là năm sau sẽ tốn kha khá tiền trả nợ cái môn đó. Ấm ức lắm. Một bài học đáng giá. Đôi khi vì tiện cho mình, họ sẽ chẳng ngại ngần để ta chịu thiệt.

Đi cắt tóc mái, nói bác thợ tỉa gọn tóc tai.....phẹt phẹt phẹt....10 phút sau "tóc em hết cái để tỉa rồi"......kết quả mái tóc dài loăn xoăn đã biến mất, ra một kiểu đầu ngổ ngáo, trên thì ngắn củn, đuôi le que vài sợi....can đảm giữ được vài ngày rồi cũng vì công việc đành cắt lên cho nó ra kiểu....thế là lần đầu tiên kể từ hồi lớp 9 tới giờ quay lại kiểu đầu tém. Thế là hỏng mất hình tượng nữ tính bao năm. Buồn ơi là sầu. Phải 2 năm nữa tóc mới dài ra như cũ...huhuhu

Công việc thì chậm trễ tới 15 ngày so với kế hoạch cá nhân, ông già quản lý Khúc Giao Mùa là đáng ghét nhất, cái gì cũng ok, cái gì em cũng tốt, thế mà dám gạt người ta. Lúc xin một lúc 3, 4 nơi toàn thấy hẹn, đến lúc mình đã vào training trong chỗ làm mới thì gọi tới tấp....phát điên.

Nhà trọ mấy hôm nay wifi hỏng...mất kết nối. Mình cứ sợ vài người sẽ giận vì mình đã hứa vài lời tủn mủn mà không làm được. Thông tin của họ thì được lưu trên contact, nhà không wifi mà chân thì đau không vác máy ra quán lướt net được. Nhưng có vẻ là mình lo hơi xa, cuộc sống vẫn còn tồn tại một thực tế, ai đó vẫn nghĩ họ là khách hàng dù không chi trả đồng nào. Mình có sự cố thì họ cũng chả buồn lòng hỏi xem tại sao kế hoạch bị dừng lại. Tự nhiên thấy chán, bản thân mình cũng bận mà, đâu phải ta vô công rỗi nghề cần ban phát công việc để mà làm chứ.

Ra đường loạng quạng thì bị xe tông mà lại là xe lu cỡ nhỏ mới kinh chứ. Xe hỏng, chân xưng phồng, cà nhắc, cà nhắc.....đau không nói còn ảnh hưởng tới công việc nữa. Cũng may là chưa gãy cái xương nào và cũng may đang trong khoá huấn luyện.

Vì cái chân đau, vài sự kiện offline mà ý tưởng, chương trình đã hoàn chỉnh trong đầu đã không đủ thời gian để làm cho tốt nên đành dời lại.

Vì cái chân đau hai sự kiện mình chờ đợi nhất trong năm là Liên hoan âm nhạc châu Âu và Hội chợ thương mại quốc tế đều chưa dự được cái nào cả....còn 2 ngày nữa...có nên cố lết không nhỉ.

Vì cái vụ đau chân, mình không thể thực hiện được đầy đủ yêu cầu của chương trình huấn luyện nhân viên, tự cảm thấy thất vọng với chính mình. Chỉ mong từ nay đến trước ngày 14_khai trương quán chân cẳng đi lại bình thường. Hết cái tháng này có thể nỗi lo tài chính sẽ được khai thông...đến lúc đó mới có cơ may nở một nụ cười vui vẻ thật sự.

Còn việc thi cử sắp tới nữa, còn cái tình yêu kỳ dị kia nữa.....quá nhiều việc chịu đựng trong lòng bao ngày qua làm mình cứ như phát điên....chỉ muốn xả ra cho đã. Cũng may còn bạn bè, đỡ cho mình vài cú khi nguy khốn. Cũng phải cảm ơn cái anh chàng lái xe lu đã không bỏ chạy mấy dép mà chịu trả phí sửa chữa cái xe cho mình, cảm ơn cái anh chàng lạ mặt nào không biết tặng mình đôi dép lào (dù quá khổ) để mà mang đỡ sau tai hoạ đụng xe đứt dép.

Có lẽ tháng này quá xúi quẩy, có lẽ vài hậu quả sẽ hơi lâu dài nhưng không sao, rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy, ta ổn mà...khà khà