Con đường ở trước mặt mình sẽ dài đến đâu nhỉ? Trong tầm mắt thì có vẻ ngắn đấy nhưng mình đoán nó sẽ rất dài và cũng đầy những khúc quanh. Mình đã nhảy qua được một cái hố mà mình cho rằng rất khố nhận ra. Nhưng giờ đây, chỉ cách vài bước chân là một hòn đá lớn ngáng đường. Quá nặng để có thể nhấc lên mà mang đi, quá cao để nhảy qua, còn trèo qua sẽ không mang theo được số đồ đạc mà mình định đem đi vào tương lai. Chỉ còn cách ngồi xuống và đập vỡ bớt đi từng tý một. Khó khăn nhưng sẽ vượt qua thôi.
Lịch học và làm việc đã đầy ắp rồi. Dạo này mình có cảm giác là những ngày nghỉ chỉ toàn là dành để đến bệnh viện. Sáng nay kỹ thuật viên phòng siêu âm phỏng đoán 1 cái gì đó trong túi mật. Thứ 2 tới còn phải thêm cái trò nội soi nữa. Thế là toi chuyến đi thác Giang Điền. Đành thôi, đời còn dài mà.