Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009

Con đường

Con đường ở trước mặt mình sẽ dài đến đâu nhỉ? Trong tầm mắt thì có vẻ ngắn đấy nhưng mình đoán nó sẽ rất dài và cũng đầy những khúc quanh. Mình đã nhảy qua được một cái hố mà mình cho rằng rất khố nhận ra. Nhưng giờ đây, chỉ cách vài bước chân là một hòn đá lớn ngáng đường. Quá nặng để có thể nhấc lên mà mang đi, quá cao để nhảy qua, còn trèo qua sẽ không mang theo được số đồ đạc mà mình định đem đi vào tương lai. Chỉ còn cách ngồi xuống và đập vỡ bớt đi từng tý một. Khó khăn nhưng sẽ vượt qua thôi.

Lịch học và làm việc đã đầy ắp rồi. Dạo này mình có cảm giác là những ngày nghỉ chỉ toàn là dành để đến bệnh viện. Sáng nay kỹ thuật viên phòng siêu âm phỏng đoán 1 cái gì đó trong túi mật. Thứ 2 tới còn phải thêm cái trò nội soi nữa. Thế là toi chuyến đi thác Giang Điền. Đành thôi, đời còn dài mà.

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2009

Linh tinh

Cảm thấy mệt mỏi, đau nhức và chán. Muốn tìm kiếm một cảm giác thật mới lạ. Nhưng đang ở "Ngôi nhà trắng"...chẳng thể phá phách hay đi rông được. Quả nhiên mình không có duyên làm một đứa con ngoan.

Công việc vẫn thế, từng ngày trôi quá, có ngày mệt hơn những ngày khác...ví dụ hôm nay...nhưng rốt cuộc vẫn một chế độ cày hoài.

Tuần sau thi một môn, không thể không đậu. Nếu không đậu thì đời mình sẽ còn khổ lâu dài đây.

Sung sướng nhất là đã tiêu tiền rất có ý nghĩa: mua cuốn sách thứ 7 của Marc Levy "Những đứa con của tự do". Cuốn đắt nhất trong số 7 cuốn đã xuất bản và cũng là cuốn mình cho có giá trị nhất. Một đề tài hơi khác, một chút tàn khốc và rất nhiều phản kháng.

Cuối tuần này sis Hà thủ quỹ 8X sẽ lên xe hoa cùng Út Ba cũng thành viên 8X.....Chúc hai anh chị trăm năm hạnh phúc và vui duyên mới không quên gia đình 8X

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2009

Nỗi lòng của các bà vợ

Xuân này chán rượu phớt lờ hoa

Tết đến ta đây chẳng mặn mà

Cười cười chúc chúc ôi ôi chán

Ngán nỗi vô duyên với lệ trần

Bánh chưng củ kiệu phần tiên tổ

Mứt quả trên mâm để ruồi bu

Một manh áo rét loè thiên hạ

Đôi chút son hồng che dửng dưng

Gái là phận gái phải gánh non

Lo cho phụ mẫu lẫn ông chồng

Một tay dìu dặt trông con trẻ

Tay kia cây chổi với cái xoong

Mỗi năm Tết Tết ba tờ lịch

Thế mà trăm thứ phải lo toan

Xuân đến xuân đi xuân lại lại

Cái duyên con gái đã phai tàn