Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Khi người ấy không yêu bạn...


Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy chầm chậm héo tàn.

Khi người ấy không yêu bạn, cho dù quá khứ người ấy đã từng yêu bạn nhưng sau này đã quên bạn đi, hay là chưa từng yêu bạn. Khi bạn không có cách nào để trở thành người trong trái tim người ấy, thì lòng người ấy sẽ không nhớ về bạn. Tuy nhiên người ấy biết bạn yêu người ấy sâu đậm ra sao, nhưng lại chọn cách vờ như là không hay biết.

Khi người ấy không yêu bạn, đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa, cho dù bạn gọi điện thoại cho người ấy,người ấy cũng sẽ nói "được, nhưng có điều anh bây giờ bận rồi. Tối nay gọi lại cho anh đi, hoặc là có thể anh sẽ gọi lại cho em." Và bạn lúc đó xin đừng bao giờ tin là thật, người ta chỉ là tìm ra một lý do hợp lý để cho có mà thôi. Xin bạn đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình. Làm như thế người ấy sẽ bắt bạn chờ đợi mà chẳng biết đến bao giờ...

Khi người ấy không yêu bạn, xin bạn ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe.Người ấy sẽ chẳng dành cho bạn sự chú ý hay quan tâm nào đâu, nhiều nhất là có một chút đồng tình, và mong sự kiêu ngạo của bạn, đừng vứt bỏ đi những cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên rất nhiều người, đã vì tình yêu mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng không còn, kiêu ngạo ở đâu ? chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho bạn. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.

Khi người ấy không yêu bạn, tình yêu của bạn trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin bạn đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào. Đang yêu người không yêu mình, thì bản thân không thể có báo đáp. Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ. Cần phải nhớ, tình yêu giữa bạn và người ấy là đơn phương, bạn có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Là vì có lẽ ấy cũng muốn làm điều đó tốt hơn một chút, không cần phải hờ hững với bạn như thế kia. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người. Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó.

Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến bạn có cảm giác đó, vì bạn yêu người ấy. Giống như vậy, người ấy không yêu bạn, cũng không phải là do bạn không giỏi giang. Giỏi giang, không phải là lý do để yêu. Nhìn xem, vẫn còn có bao nhiêu người yêu mình, chỉ một điệu cười nhạt, cùng đã đẹp khác nhau rồi.

Khi người ấy không yêu bạn, nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận. oán hận rất xấu xí. Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc sống trở thành kinh tởm ? cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, còn bạn mất đi một người không yêu mình, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.

Xin bạn đừng nghĩ đến "vĩnh viễn". Yêu không có vĩnh viễn, nay bạn yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày bạn không còn yêu người ấy nữa. Người ấy chỉ là đến cái ngày ấy sớm hơn bạn một bước mà thôi. Khi người ấy không yêu bạn, mong bạn hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy chầm chậm héo tàn.

Khi người ấy không yêu bạn nữa, xin bạn hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về bạn, đó không phải là an ủi. Mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi.

Không nuôi dưỡng bất kỳ hy vọng "tái ngộ" nào của hai người. Chẳng lẽ bạn đợi đến lúc người ấy ném vào mặt mình câu nói "anh chưa bao giờ yêu em, không yêu em và chúng ta sẽ chẳng bao giờ quay lại với nhau cả"? Sẽ đau hơn nhiều đấy.

(Trích từ blog của Thanh Tuyền.)



Tôi đã sống 23 năm và trải qua kha khá mối tình. Cụm từ "tôi" và "người ấy" dĩ nhiên không lạ. Đương nhiên cũng từng trải loại tình mà người ấy không yêu tôi hoặc vào phút cuối không còn yêu tôi. Tính tôi chẳng hay níu kéo. Nhưng người thì có thể đi chứ cái dư vị đắng của những yêu thương vô vọng sẽ mãi mãi không quên. Cũng như Chocolate, vừa ngọt vừa đắng, một lần niếm sẽ nhớ mãi.

Từng trải thế nhưng chưa từng có lúc nào mà tình yêu lại cho tôi nhiều ngọt ngào lẫn cay đắng như lúc này. Tuy là sau nhiều cuộc tình tôi đã vơi bớt nước mắt. Nhưng rồi cũng phải đến lúc khóc thầm trong đêm. Có lẽ anh yêu tôi thật nhưng anh không hề yêu vô tư. Cũng vui nhỉ ?!!
Yêu đương nói cho hay thì là rượu nồng, nói cho đúng phải là thuốc độc. Người yêu cũng có lúc ép bạn phải chết vì họ. Đành thôi, tôi sẵn sàng trả giá cho từng thứ mà tôi được hưởng từ cuộc đời này. Tình yêu cũng như một thứ ma tuý, vài phút thăng hoa trả giá bằng mạng sống. Ái tình khiến có lúc khiến ta điên cuồng. Tôi là Carmen - sống và chết cùng chỉ vì một chữ Yêu mà thôi. Có điều tôi nhất quyết không cầu xin tình yêu từ bất kỳ ai....không bao giờ.

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

Nhớ lắm

Đúng một tháng sau cái chuyến về quê, nó quyết định xuất bản nhật ký của mình. Ngồi chỉnh sửa các bản viết, cũng đỡ sầu đời. Mấy hôm nay mệt quá, ho hen quá thì tức ngực, ước được ngưng thở luôn thì đỡ quá.
Chiều nay thì thêm món tức người. Đúng là xa thơm gần thối. Nó chỉ là ngoài ý muốn không giúp được bạn nó, bi giờ cứ như là tội đồ. Mệt, mệt, mệt. Chắc vài bữa nó ở 1 mình cho sướng cái thân.
Anh bảo nó đi ngủ, nhưng chả ai đang “tâm trạng” mà ngủ được cả. Dù là tối qua nó chỉ ngủ được 3 tiếng rưỡi cũng vậy thôi…hic


Kỳ nghỉ bất thường

Kỳ nghỉ được ấn định một cách chóng vánh như bản chất của nó từ bao năm nay. Phần thực thi thì vẫn rất kế hoạch. Điều đình thời gian làm việc, giải quyết vài thứ linh tinh tồn đọng, khăn gói đơn giản và kỳ nghỉ dài 5 ngày đã sẵn sàng.

Lý do nó muốn về nhà, cực đơn giản: nó cảm thấy thiếu năng lượng sống. Nó mệt mỏi, trì trệ và quá nhiều vấn đề xung quanh. Nó quyết định gác lại tất cả để giải toả. Khi đã sẵn sàng nó sẽ làm việc gấp 3. Sau vài cuộc chơi ngắn nó biết ngay là chưa đủ, chẳng điều gì có thể san lấp cái hố sâu trống hoang hoắc trong hồn nó cả. Thế là nó về nhà.

Ngày thứ nhất (T5)
Nó được bọn nhóc trong công ty hun hít hoành tráng, có 5 ngày mừ cứ tưởng là lâu lắm vậy. Anh yêu chở nó ra bến xe, nó được dặn dò rất nhiều nhưng nó biết rằng nó sẽ bỏ ngoài tai tất cả. Nó quá háo hức đến nỗi chẳng thể nghe được gì, thôi đành đổ lỗi cho phố đông người quá nhiều động cơ vậy.

Nó mua vé, giá vé 210k và nó mua giá 170. Thôi, chả cần thắc mắc, ngày phình phường mừ.

4h sáng….nó cảm thấy dường như là có việc gì đó lạ lắm…nhắm mắt mở mắt đã 3 lần mà xe hình như vẫn đứng yên một chỗ.

Diên Khánh-Khánh Hoà banh lốp….mất hơn 2 tiếng mới lên đường được….ôi chán!

Thay vì cố gắng dỗ dành một giấc ngủ nó lân la ngồi xuống cái quán nước bên đường và thưởng thức một ly cà phê đen nóng. Ở đây cũng là cà phê nấu nhưng đậm đặc hơn nhiều thứ “nước giải khát” cà phê ở Cần Giờ. Một chung cà phê giá 3k, 1 ấm trà và 1 ly trà, tất cả đều nóng ấm đặt gọn gàng trong 1 cái khay nhỏ. Bữa sáng xem chừng cũng thú vị lắm.

9h45 sáng nó về tới nhà. Đầu nó xay xẩm vì đoạn đường dốc núi ngoằn ngoèo Quy Nhơn - Sông Cầu. Bạn MrSteel ra đón và cho nó cái cảm giác “mừng về nhà”. Nó vội vã thay bộ cánh mới và đi nhong phố. Dẫu mùa mưa mà nắng trưa cũng đâu hiu hắt, nó áo cụt, đầu dầu trong gió, cứ như bọn trẻ ranh choai choai…hehe

Ngày thứ 2 (T6)
Trịnh Công Sơn quán trong một ngày mưa phùn. Những người bạn: bác Lala, bạn Tân mập với chiếc xe đạp bé tẹo và bạn MrSteel từ cầu sông Ngang chạy về với 1 gói xôi rất to. May mà mẹ đã đãi một tô Miến Ngan nếu không mình sẽ giành giựt với nó he he. Tự nhiên nhớ ra mưa thế này sẽ rất hợp lý để trình diễn món Gà nấu Patê.

Ngày thứ 3 (T7)
Cơm cháy chiên và ốc nấu vẫn là những món nó nhớ nhất khi xa nhà. Tranh thủ mấy ngày này có dắt em út đi ăn…ke ke
Nó khoác bộ cánh “đơn giản là tinh tế”, đen tuyền với vài cánh hoa cúc in ở gấu váy đi khiêu vũ. Anh nó bảo sẽ về chơi với nó, cuối cùng anh hứa lèo. Chắc sợ nó giận nên nhờ cô giáo dạy khiêu vũ bên nhà văn hoá lao động rủ nó đi chơi. Ừ đi thì đi, nó cũng muốn xem xem dân tình phố thị đã tân thời đến đâu.

Ngày thứ 4 (CN)
Cà phê Z59 với Tân béo. Quần cụt tới gối, áo hở nửa sườn, dép lê, không trang điểm. Chúng nó tào lao đủ chuyện trên trời dưới biển nhưng chủ yếu là chuyện kỹ nghệ hạ gục bạn khác giới.
Tối mùa thu thời tiết đẹp, nó mặc một chiếc áo xanh chuối thêu hoa đi xem văn nghệ của khoa Tiếng Anh trường Sư phạm, con bé Ái Nhi của thầy Đông_thầy dạy thanh nhạc nó lúc bé_ bản lĩnh gà nòi chiếm ngay giải nhất với bài Warm and Fuzzy….hehe. Nhóc này tướng phồn thực nhìn ngon mắt gớm, may mắn là không cao tới 1,7 như mama nó…..keke
Sau màn ăn đêm ở NVS (Ngô Văn Sở) nó tách ra đi hóng mát một mình, chụp một loạt hình xấu “ve kêu”. Đột nhiên nó cảm thấy cái áo đang mặc quá mỏng manh. Nó lạnh, đành phải về sớm thoai.

Ngày thứ 5 (T2)
Ở nhà cả ngày lẫn đêm. Hạnh phúc bình dị. Quyền lực của phụ nữ là huơ đũa thần ở trong căn bếp…he he. Chiều nay, nó đã gọi 3 cuộc điện thoại nhằm dời ngày về Sài Gòn. Thành công...hehe lần hai.

Ngày thứ 6 (T3)
Tinh mơ: sáng ra mở mắt không lên biết ngay là mình dính chứng “đau mắt đỏ”. Mắt với chả mũi, chẳng khác gì mấy con cá Trao tráo ngoài chợ.
7h: ra Little Hà Nội ăn bún ốc với mẹ. Mục đích đưa mẹ đi làm chủ yếu là để mượn xe thoai. Mua vé vào nà, phóng lên Đồi Thi Sỹ chụp ảnh, đi lấy cái quần tây đặt may khẩn cấp…. Đau mắt quả là đáng ghét, nó cứ có cảm giác mây mù che phủ, mờ mờ ảo ảo, lại còn nhức nhối mỗi khi tập trung nữa chứ.
14h: ghé đón ku Bica, 2 đứa có hẹn đi Rocky bar “Nhà hàng hoàng hậu”. Quán này nhìn xuống bãi Trứng, gió biển lồng lộng, nói như dân café là view đẹp…hề hề. Chiều nay nắng rất ổn, ảnh chụp nước màu đẹp, cá nhân nó vẫn đôi mắt màu máu đỏ lòm đẹp không nổi.
Không hẹn mà 2 đứa đều đeo kính râm...chậc. Quyết định uống Miss Quy Nhơn để trọn vẹn một cảm giác. Cô phục vụ xinh đẹp không thể nào giải thích được tại sao có cái màu xanh Blue Curacao trong khi menu ghi công thức là Triple Sec….hehe…nghề của mình mà lị.
17h: ăn ghẹ ở gần 05-06…tự nhiên thấy nó không ngon như trong tưởng tượng, chắc tại sắp đến rằm rồi.
18h: chờ mẹ đi chợ, ớn lạnh rồi lạnh, lạnh run. Thoai ròi, bổn cũ soạn lại, sốt. Sao mà mẹ mua bán gì lâu thế không biết.
19h: mẹ bảo “Con mèo béo ốm quay rồi. Rõ là to con rẻ tiền”. An ủi là được uống nước chanh mẹ pha.

Ngày cuối (T4)
Mẹ không cho đi siêu thị, cũng chẳng cho để xe cho mình. Thôi thì ở nhà soạn hành lý, tiện thể lôi mớ anbum cũ ra nghía, lúc bé con nhìn ghố ghê gớm, vài cái trông lại xinh một kiểu rất ngây thơ. Mình bây giờ trông vừa độc ác, vừa xấu xí lại còn kênh kênh.
Chiều qua hàng xóm lấy nem chả mang đi làm quà, đi bộ qua 2 cái ngã tư ra chợ mua mực ngào cho Mai. Nói chung là cũng đầy đủ hành trang rồi.

p/s: Thêm một điều đáng ghi nhớ, trên chuyến xe quay lại Sài Thành, người bạn đường ngồi cạnh nó trong ghế số A6 rất đẹp trai, đẹp theo kiểu đứng đắn điển hình. Rất hấp dẫn, nếu không phải đang là “hoa có chủ” nó nhất định sẽ lên kế hoạch kéo cưa ngay.