Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2007

Gió...

Cơn gió nhẹ lao xao nô đùa mái tóc con gái. Con gái thẹn thùng đỏ mặt.

_ " Này bé yêu, theo anh đi chơi rong nhé".

_ " Anh Gió đa tình lắm, con gái chẳng dám tin đâu?"

Và anh Gió bay đi thật, con gái buồn, con gái khóc. Những giọt nước lăn trên đôi má non tơ, rơi xuống biển. Mẹ biển vỗ về:

_ Con gái lớn rồi mà còn khóc nữa, xấu quá đi thôi"

_" Mẹ không hiểu gì cả, con chỉ đùa thôi mà, anh Gió ác quá !"

_ "Có con không hiểu thì có, lời nói gió bay người ta cũng chỉ nói đùa vậy thôi"

Con gái không thể hiểu nổi, chỉ biết mẹ luôn nói đúng" lời nói gió bay"...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét