Hôm nay, ngày 8_3. Một ngày 8_3 vui hơn mọi 8_3 khác, một ngày 8_3 cũng buồn hơn những ngày buồn khác.
Đầu tiên nói về chuyện vui. Hôm nay tôi đi thi lại và đã mấy ngày nay tôi lo lắng phát điên lên vì tại sao tôi đã làm bài được hơn 80% phần bài tập và 50% câu lý thuyết vậy mà được có 4 điểm, nếu có sai sót thì cũng không nhiều. Chẳng biết phải làm sao nữa để qua môn này, mà không qua môn này thì cùng với 2 môn nữa có vẻ cũng muốn die, tôi sẽ lưu ban. Lưu ban, một cái từ thật xỉ nhục cho một học sinh chưa bao giờ nếm mùi trung bình khá trong suốt 12 năm phổ thông. Vậy mà lại chịu cảnh bì bẹt sau cánh cửa của một trường ĐH bán công. Tôi là một con người vui vẻ nhưng đôi khi cũng khá hống hách, nghĩ đến cái viễn cảnh phải cúi mặt mà trong khi thiên hạ ngẩng cao đầu. Điều đó làm tôi rất lo lắng nhưng càng lo lắng thì tôi lại càng không thể học được. Bà già ở quê tự nhiên phải nhập viện để phẫu thuật cái mũi, không phải để đẹp mà để lấy ra một cái gì đó như là một loại vi khuẩn thì phải. Lại còn phải chuyển nhà nữa nếu muốn giữ được tình bạn với mấy con nhỏ đã bất đồng quan điểm cả về những chuyện tủn mủn tùn mùn. Trăm dâu đổ đầu tằm, sớm muộn gì mình cũng phát điên mất thôi nếu mọi chuyện không sớm kết thúc. Bó tay ..
Tập tiếp theo của câu chuyện rất sáng sủa với một buổi sáng không dậy muộn và ... Tôi thức dậy giữa tiếng reo inh ỏi của 3 cái đồng hồ báo thức. Đã kê cao gối được một tiếng rồi mà sao cứ như một giây trước vẫn còn ngồi đây. Dù sao cũng không bị muộn. Vội vội vàng vàng ba chân bốn cẳng chạy biến ra đường. Quên mất, xe bus phải đi hai tuyến mới đến trường. Làm sao đây?? Quoắc đại một bác xe ôm thử xem, 15.000đ từ Gò Vấp đến Bà Chiểu, cũng không đến nỗi nào.
Tập ba, câu chyện giờ mới bắt đầu.
_"Xin lỗi thầy, cho em hỏi sao tên em không có trong danh sách thi lại?"
_ " Tên gì? lên báo chủ nhiệm khoa đi."
Chủ nhiệm khoa: " Hay là không rớt, thế cô hay ai xem điểm cho cô, nhìn kỹ chưa hay lại mắt cà ra tóe."
_ " Dạ, em tự xem mà, có 4 điểm thôi. "
_" Thôi cô cứ vào thi đi, tôi giải quyết sau."
_"Dạ, dạ."
Khà khà hình như đề này cũng không khó lắm, chắc thầy hạ thủ lưu tình.
_ " Sinh viên nào ban nãy không có tên trong danh sách đâu ?"
_ " Dạ, em đây ạ"
_ " Đi ra ngoài, cô được 7 điểm thi lần một, mắt mũi để đâu thế không biết."
_ " Dạ, em cảm ơn thầy."
Hạ màn là những chuyện tủn mủn kiểu như: vì không mang chìa khóa nhà nên phải đi rông. Giữa thành phố lớn, con gái đi rông chỉ có cà phê, ăn và mua sắm. Ôi ngày 8_3 sao mà tốn kém thế nhỉ, nhưng dù sao sau bao ngày chán ngán, một mình dạo bước cũng là chuyện rất thú vị. Thú vị đến nỗi bây giờ có ai muốn đi chung tui cũng hổng thèm đâu àh. Con gái lớn rồi nhưng mới 8_3 kì quặc thế này thì mới lần đầu thôi, làm mình lỡ cả chuyến đi Đà Lạt mong ước, thôi vậy, đành chờ khi khác.. một khi nào đấy...