Thứ Tư, 7 tháng 3, 2007

Vô đề

Một đêm chờ anh tới nhưng anh không tới và phin cà phê nhở giọt mình em. Nỗi nhớ đôi khi thật dài nhưng cũng có khi rất mau. Quán nhỏ mờ ảo góc này bên cụ bà bán chè chuối. Ô hay, em quên mất hôm nay là thứ bảy, em quên mất cả bây giờ đã 11h. Em quên mất em đã chờ anh bao lâu, có lẽ cũng đủ lâu để phin cà phê ướt rồi khô rồi nhỏ giọt. Hôm nay không trăng, không sao, không mưa cũng không lạnh. Một đêm bình thường, trong quán nhỏ một góc tối bình thường nghe dòng chảy âm thanh vươn qua tai gọi hồn em chơi vơi, diệu vợi. Em không trách thời gian vương trên mặt em nét u sầu, không trách anh không tới, không trách mình quá mình quá ngu ngơ, không trách ly cà phê sao quá đậm đà, không trách bản nhạc sao quá buồn. Không trách ai cả, chỉ trách đôi mắt sao nỡ khép mỏng... Tiếng thời gian thở dài sao quá thê lương...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét