Thứ Hai, 9 tháng 4, 2007

Chiều...

Một buổi chiều êm ả, đang lang thang trong công viên, lang thang vô định bất chợt ùa về cảm giác trống rỗng. Tôi cảm thấy dường như mình không thuộc về thế giới này, có quá nhiều điều tôi không sao hiểu nổi. Cố nhiên là tôi cũng đã rất cố gắng rồi. Nhịp sống của những con người trẻ tuổi dường như quá xa lạ, đâu là thật, đâu là giả còn chẳng phân biệt được nữa là. Suy cho cùng, có thứ gì thuộc về tôi cơ chứ?! Bộ quần áo mặc trên người là của mẹ tôi mua, đôi giày đi dưới chân có được là nhờ những đồng tiền của mẹ tôi… Và cũng vì có quá nhiều thứ của tôi không thuộc về tôi, kể cả mạng sống này mà tôi đã chẳng dám bỏ cuộc đời ở lại sau lưng. Tôi nợ mẹ tôi quá nhiều như là không thể nào trả hết được. Tự hỏi, có cái gì là của tôi giữa thế gian này??? Một tình yêu đã rời xa chẳng bao giờ trở lại hay giọt nước mắt lặng lẽ giữa đêm khuya. Nếu,.. nếu một ngày kia mẹ tôi qua đời, tôi liệu có còn được một lẽ sống để tồn tại không khi món nợ kia đã hoá hư không, tình yêu đó đã trôi về cát bụi. Mẹ tôi yêu tôi, cố nhiên tôi cũng yêu mẹ, nhưng nếu một nửa vế tình yêu không còn tồn tại thì ai sẽ thay vào đó. Có lần trong chúc thư của mình tôi đã dặn dò mẹ tôi rằng: “nếu tôi không còn sống thì hãy để tôi đi theo mẹ trên mọi dặm đường, để tôi được ấm áp nơi trái tim mẹ”, Nhưng thế còn tôi, tôi có làm được điều đó không, liệu rằng khi ngày đêm mang theo bên người sợi dây có di hài của mẹ, tôi có chịu nổi không? Chỉ biết rằng khi chút vương vấn cuối cùng của tôi với thế gian này không còn, tôi nghĩ mình sẽ ra đi. Thế gian này thật đáng ghét, mọi người cứ như là những con thiêu thân quay mòng mòng trong những thứ được gọi là trào lưu, là sự tiến bộ ấy. Chẳng biết có tiến bộ thật không khi mà người đối với người chỉ bằng những tiếng kêu giả dối của tình yêu, họ không thể không bước tới, không thể dừng lại để kéo theo những linh hồn mệt nhoài không theo kịp trào lưu. Họ không thật lòng đi chậm một chút để hiểu nhau, họ ào ào tiến lên phía trước như đàn ong vỡ tổ mà ngoái đầu lại nhìn nhìn cười cười như là thật lòng yêu lắm vậy. Thật là giả dối, trò bịp bợm cứ vậy tái đi tái lại hàng ngày hàng giờ, bóp nghẹt con tim tôi, nó sắp không thở nổi nữa rồi, trời ơi…

Tôi vẫn đang lang thang…có tiếng lá rời cành, có tiếng gió lướt qua vai…và đâu đây... những âm thanh cõi người...tiếng đàn ghita...những phách mạnh nhẹ và giọng hát diệu kì... Một nhóm nhạc đang tập luyện hay chỉ là một nhóm người yêu nhạc ... Không biết nữa !!?.. Và...một giọng hát...hai giọng hát và bất chợt rất nhiều.. hoà vào nhau, nương tựa vào nhau để cùng vút cao đến bất tận…Và...xoá đi mọi đau khổ trong tôi, như là thiên sứ thoảng bên tai dịu dàng vuốt ve một linh hồn tội lỗi. Và trong tôi mặt trời lại toả sáng...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét