
Mất điện, mất kết nối internet, cái máy thiếu năng lượng tự động chuyển sang chế độ tiết kiệm mờ xám, cái nóng đáng ghét toả ra từ bốn phía căn phòng, một người bạn cần giúp đỡ...còn chờ gì nữa...nó lao vào phố. Việc cỏn con kia chẳng mất nhiều thời gian vả lại cũng gần nhà nhưng một khi bước một chân ra khỏi nhà nó rất không muốn quay lại. Chuyện này chẳng phải lần đầu, đã đôi lần nó làm một chuyến đi tới mấy ngày mà không hề chuẩn bị trước. Để khắc phục những tai hại cho cái thói ngẫu hứng đó không còn cách nào khác là mỗi khi ra đường con nhóc phải mang theo túi, trong đó sẽ có đủ cả từ sách, dao kéo đến thẻ ATM. Chiều nay cũng vậy...nó yên tâm có thể đi luôn nếu thích. Đi đâu nhỉ? Bạn bè ăn uống hay vui vẻ thâu đêm...không hứng thú lắm... nó nghĩ một chuyến mài mòn sự thô ráp trong giác quan của nó sẽ hay hơn. Nó sẽ đi một mình vậy, như một ngày xa xôi nào đó trong ký ức...
Sài Gòn, lắng nghe chiều xuống.
Nó đang lang thang có định hướng trên con giấc mơ 2. Bây giờ là 5h chiều, đường phố chật chội vì xe, người và khói bụi. Chẳng sao nó có nhiều thời gian để không cảm thấy bực mình, âu đây cũng là một đặc trưng rất riêng của Sài Gòn. Phố Cách Mạng Tháng 8 kéo qua 2 công viên mà nó rất thích Tao Đàn và 23-9. Tiếc là chiều nay cả hai nơi ấy đều không có vẻ gì mời gọi với nó, lòng vòng qua những con đường đẹp nhất Sài Gòn rồi nó cũng quay lại 30-4. Ngạc nhiên vì không thấy quần chúng đông đúc ngồi uống cà phê bệt như mọi khi, mà thôi, nó đâu có đang lên cơn thèm cà phê.
Sài Gòn, lắng nghe chiều xuống.
Nó lắng nghe tiếng gió xì xào rất nhẹ lẫn trong tiếng động cơ, làn hơi ẩm ướt mềm mại nghịch mấy sợi tóc rất dài lơ quơ trước trán, nó vuốt tóc để thông tầm mắt, bất chợt....một chiếc lá rơi, nó ngẩn ngơ đến mất hồn. Nhìn qua bên kia đường, dinh Thống Nhất, những cây bàng sắp trụi lá... Sài Gòn không có mùa đông. Hắt hiu những giọt nắng cuối cùng, một bầu trời rực rỡ hoàng hôn, ánh nắng lơ mơ đan xen trong những sắc xanh cây cối, lướt nhẹ trên những mái nhà cao vút lấp loá ánh kiếng phản quang, vun vãi qua những góc đường, chênh chếch nghiêng nghiêng...rồi rút về phía trời tây.
Sài Gòn, lắng nghe chiều xuống.
Chiều đang về trời. Đêm xuống rất chậm. Bản khí nhạc mở màn kéo dài hơn lẽ thường của xứ khác.
Đèn đường chưa thức giấc, phố Nam kỳ khởi nghĩa vẫn vun vút hàng trăm hàng ngàn động cơ lao về một hướng, ánh đèn loang loáng soi sáng cái nhập nhoạng chưa thành đêm. Nó nhớ về quê nhà, nhớ những ánh đèn như sao sa trên biển mùa bẫy tôm hùm giống. Nó lặng lẽ nghe ngóng, không gian quanh nó đang mờ dần, quánh lại, xám khói..nó chờ khoảng khắc màn đêm ùa vào lòng phố...nhưng không...bộ gõ...trỗi dậy...đam mê. Thành phố lên đèn, phút chuyển giao cuối cùng đã kết thúc. Muôn hồng ngàn tía...ánh sáng nhân tạo lung linh rực rỡ...Một Sài Gòn khác thức giấc, mạnh mẽ đến bùng nổ...nhịp điệu của phố ngân nga không dứt. Một mặt trời khác thay thế để sáng tạo được tiếp nối, để sự sống vẫn sinh sôi.
Đêm không chỉ là đêm. Đêm cuồn cuộn nhựa sống.
Về thôi ánh trăng đã lấp ló sau tán lá...đêm ồn ã phố thị...đêm yên ả trong tâm hồn nó, đêm tĩnh lặng trong căn nhà trống vắng, đêm trăng cuối cùng của năm...vị trí này không thích hợp lắm ...nó sẽ chờ để chiêm ngưỡng mùa trăng tiếp theo. Nó ước mình là cơn gió thắm để vắt vẻo cùng trăng trên biển quê để lặng ngắm ánh trăng tan vào từng cơn sóng...dịu dàng như hơi thở.

