Thứ Ba, 22 tháng 1, 2008

Sài Gòn_lắng nghe chiều xuống.




Mất điện, mất kết nối internet, cái máy thiếu năng lượng tự động chuyển sang chế độ tiết kiệm mờ xám, cái nóng đáng ghét toả ra từ bốn phía căn phòng, một người bạn cần giúp đỡ...còn chờ gì nữa...nó lao vào phố. Việc cỏn con kia chẳng mất nhiều thời gian vả lại cũng gần nhà nhưng một khi bước một chân ra khỏi nhà nó rất không muốn quay lại. Chuyện này chẳng phải lần đầu, đã đôi lần nó làm một chuyến đi tới mấy ngày mà không hề chuẩn bị trước. Để khắc phục những tai hại cho cái thói ngẫu hứng đó không còn cách nào khác là mỗi khi ra đường con nhóc phải mang theo túi, trong đó sẽ có đủ cả từ sách, dao kéo đến thẻ ATM. Chiều nay cũng vậy...nó yên tâm có thể đi luôn nếu thích. Đi đâu nhỉ? Bạn bè ăn uống hay vui vẻ thâu đêm...không hứng thú lắm... nó nghĩ một chuyến mài mòn sự thô ráp trong giác quan của nó sẽ hay hơn. Nó sẽ đi một mình vậy, như một ngày xa xôi nào đó trong ký ức...

Sài Gòn, lắng nghe chiều xuống.

Nó đang lang thang có định hướng trên con giấc mơ 2. Bây giờ là 5h chiều, đường phố chật chội vì xe, người và khói bụi. Chẳng sao nó có nhiều thời gian để không cảm thấy bực mình, âu đây cũng là một đặc trưng rất riêng của Sài Gòn. Phố Cách Mạng Tháng 8 kéo qua 2 công viên mà nó rất thích Tao Đàn và 23-9. Tiếc là chiều nay cả hai nơi ấy đều không có vẻ gì mời gọi với nó, lòng vòng qua những con đường đẹp nhất Sài Gòn rồi nó cũng quay lại 30-4. Ngạc nhiên vì không thấy quần chúng đông đúc ngồi uống cà phê bệt như mọi khi, mà thôi, nó đâu có đang lên cơn thèm cà phê.

Sài Gòn, lắng nghe chiều xuống.

Nó lắng nghe tiếng gió xì xào rất nhẹ lẫn trong tiếng động cơ, làn hơi ẩm ướt mềm mại nghịch mấy sợi tóc rất dài lơ quơ trước trán, nó vuốt tóc để thông tầm mắt, bất chợt....một chiếc lá rơi, nó ngẩn ngơ đến mất hồn. Nhìn qua bên kia đường, dinh Thống Nhất, những cây bàng sắp trụi lá... Sài Gòn không có mùa đông. Hắt hiu những giọt nắng cuối cùng, một bầu trời rực rỡ hoàng hôn, ánh nắng lơ mơ đan xen trong những sắc xanh cây cối, lướt nhẹ trên những mái nhà cao vút lấp loá ánh kiếng phản quang, vun vãi qua những góc đường, chênh chếch nghiêng nghiêng...rồi rút về phía trời tây.

Sài Gòn, lắng nghe chiều xuống.

Chiều đang về trời. Đêm xuống rất chậm. Bản khí nhạc mở màn kéo dài hơn lẽ thường của xứ khác.

Đèn đường chưa thức giấc, phố Nam kỳ khởi nghĩa vẫn vun vút hàng trăm hàng ngàn động cơ lao về một hướng, ánh đèn loang loáng soi sáng cái nhập nhoạng chưa thành đêm. Nó nhớ về quê nhà, nhớ những ánh đèn như sao sa trên biển mùa bẫy tôm hùm giống. Nó lặng lẽ nghe ngóng, không gian quanh nó đang mờ dần, quánh lại, xám khói..nó chờ khoảng khắc màn đêm ùa vào lòng phố...nhưng không...bộ gõ...trỗi dậy...đam mê. Thành phố lên đèn, phút chuyển giao cuối cùng đã kết thúc. Muôn hồng ngàn tía...ánh sáng nhân tạo lung linh rực rỡ...Một Sài Gòn khác thức giấc, mạnh mẽ đến bùng nổ...nhịp điệu của phố ngân nga không dứt. Một mặt trời khác thay thế để sáng tạo được tiếp nối, để sự sống vẫn sinh sôi.

Đêm không chỉ là đêm. Đêm cuồn cuộn nhựa sống.

Về thôi ánh trăng đã lấp ló sau tán lá...đêm ồn ã phố thị...đêm yên ả trong tâm hồn nó, đêm tĩnh lặng trong căn nhà trống vắng, đêm trăng cuối cùng của năm...vị trí này không thích hợp lắm ...nó sẽ chờ để chiêm ngưỡng mùa trăng tiếp theo. Nó ước mình là cơn gió thắm để vắt vẻo cùng trăng trên biển quê để lặng ngắm ánh trăng tan vào từng cơn sóng...dịu dàng như hơi thở.

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2008

Than thở

Than 1: Chẳng hiểu tại sao mấy hôm nay cổ tay, bàn tay, các ngón tay của mình cứ cứng đờ ra, đau nữa...hic hic...lái xe cũng đau, viết cũng đau, gõ phím cũng đau. Chắc viêm cơ tay quá...hic hic...đau chẳng đau dã man đi để tui có cớ đi bác sĩ...đằng này cứ nhức nhức, mỏi mỏi, ê ẩm và tê rần mới chết chứ..cũng chẳng sưng cái khớp nào lên....biết kể bệnh làm sao đây...thôi kệ ở nhà luôn...3 ngày òi...đừng có nói là kéo dài đến Tết nhá....thế thì tức chết luôn.

Than 2: Chán qué, chán qué...tại sao 1 tháng mà đến 5 cái đám ma xung quanh nhà....chời ơi là chời....nghe nhạc điếc tai luôn...Mà Sg có cái lệ buồn cười....đám ma mà cứ thuê đám PD tới hát đủ các loại nhạc từ sến sến đến ầm ầm, từ nỉ non đến dừn giựt...Bi giờ đã hơn 3h sáng rồi mà vẫn chưa được tha...chòi oi...chít quá...

Than 3: Nhà có 3 đứa con gái...hai em đã về quê rồi....còn ta, thằng nhóc mặt nhăn mày nhó và thằng bạn nó. Trên nhà một đứa...dưới nhà hai đứa...3 cái laptop chạy đều đều...3 cái miệng im re...bùn....

Than 4: Chả có cái chán nào bằng cái chán hết xiềng.....mình lại luôn rơi rớt vào cái cảnh ý...cảm cảnh...cầm miếng bánh bích quy lên ăn tiếp....cháp cháp

Than 5: Mình biết trước như thế mà...chả rớt môn nào đâu..rớt cái môn thi lại cuối cùng ý....28 là 28 không thể đổi vé về trước dù chỉ một ngày...chỉ vì cái ngày ý mà ở lại Sg thêm một 3 tuần...tự làm tự chịu thoi...than chứ hông dám thở..hờ hờ

Than 6: Tự nhiên đi kể một câu chuyện xảy ra từ cái thuở xa lơ xa lắc với thằng bạn...hồi đó bức xúc thế mà mình kìm chế được..bi giờ bị điên kể lể chi cho một người bùn vì một mớ người....hơ...seo mà cả hai bên đều là người quen của mình hít....Dù sao thì biết muộn còn hơn không biết...nếu không thằng nhóc sẽ hông biết seo mà mình bị cái nhà đó ghét....nó ngây thơ nên đâu có biết...chỉ có mình là nghe cả hai bên càm ràm thôi....thôi ta chia sẻ với mi. Đôi khi mình không làm gì nên tội mà cứ bị gán tội....thế đấy....chán như con gián.

Than 7: Sao mà mình thèm một viên kẹo socola hạnh nhân thế nhỉ....vị ngọt, vị đắng, mùi thơm và cảm giòn tan khoá vị giác...chời 3h 30 rồi lèm seo mà có được mà dẫu có còn sớm mình cũng hông đủ chiền mua....thứ ấy chả bao giờ bán một viên cả...hic hic...con nhà lính tính nhà quan...kiềm chế đi con...bình tĩnh....

Hic hic...mình bán than đắt hàng quá.....thôi cười mụt cái lấy hên ngày mới coi.....hãy nói konica..kaka

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2008

Mở rộng không gian

Càng đi xa càng thấy mình nhỏ bé, càng thâm nhập vào thế giới này mình càng thấy biết bao điều thú vị chờ mình khám phá nhưng cũng chẳng ít những chuyện ấu trĩ, vô tình, chướng tai gai mắt. Con nhỏ bạn bảo sao mày tham gia lắm hội nhiều bè kết lắm anh em thế....nó nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ mà đâu biết mình đã trả bao nhiêu cho cái được đó. Con đường hoàn thiện bản thân có nhiều ngã mình chọn ngã mở rộng không gian. Cuộc đời vốn nhiều lọc lừa và cũng lắm chân tình...sống giữa luồng ranh sáng tối mà gạn lấy cho mình điều cần thiết. Đâu phải anh mưu mô xảo trá mà tôi né...tôi muốn an toàn đi trong làn đạn của anh mà học cách săn mồi. Đâu phải anh cứng rắn thô ráp mà tôi sợ hãi...tôi muốn tìm thấy trong anh trái tim bọc đường. Đâu phải anh có quá khứ không ra gì mà tôi cho anh là của bỏ...nếu cứ nói thằng ấy thế là hỏng rồi...phủi tay..xong...không, tôi muốn tìm thấy trong anh sự sòng phẳng và chân lý rất đời thường. Mình biết thế giới này là những mảng trắng đen đan xen , thậm chí trong chính mỗi con người cũng có chính có tà nữa là....và mình thay đổi từng ngày...hình dáng mình có thể vẫn bé con...nhưng suy nghĩ của mình đang lớn....mừng húm.

Các cụ ngày xưa bảo: "Khôn chết, dại chết, biết sống". Mình muốn "sống" tất nhiên rồi...vậy là cần biết. Vậy làm thế nào để "biết"? Sống trong cái giếng nhỏ của mình bao quanh bằng những mối quan hệ an toàn....mình tự giết chết bản năng sinh tồn của mình, phá huỷ các tế bào tư duy của mình...thụ động như một cái máy...mình biết được mấy phân...thế nên một ngày đẹp trời nọ xa lo xa lắc mình đã quyết định nhảy ra khỏi giếng và đi du lịch.

Tất nhiên cái gì cũng có cái giá của nó...đi trong làn đạn thỉnh thoảng cũng dính đạn...tạo dựng quan hệ tất phải kỳ công, tiền chỉ là gia vị thôi...lẽ đời công bằng lắm. Nếu cần thất bại để khôn lớn mình muốn thất bại sớm với thế chủ động để còn có sức đứng lên...ngoài 30 mới thất bại lần đầu e không động đậy được quá...Dù sao mình cũng gặp nhiều may mắn nên chưa phải trả cái gì quá đắt....mình nghĩ mình toàn được hời thôi.

Và cách thức thế nào nhỉ? Có lòng làm quen mới nghĩ tới chuyện thích nghi...thật chậm rãi mình nới rộng vòng xã hội của mình ra...cái chưa thể châp nhận hôm nay thì mai chấp nhận...mở rộng quãng ẩm thực, gia tăng kiến thức xã hội, làm quen với việc nói chuyện với người xa lạ...mình đang dần biến mình thành con người dễ chịu. Cứ chơi đi rồi biết...lỡ có sai sót cũng coi như một kinh nghiệm..nghĩ thế mình không còn sợ nữa, lòng tin và sự háo hức đỡ đầu mình trong mọi cuộc thâm nhập. Cho tới giờ con đường mình đi chưa có trở ngại nào đáng kể ngoại trừ phạm vi tư duy của mình....cái đó cũng cần mở rộng nữa. Tất nhiên mình cũng biết mình là ai và khả năng mình đến đâu nên chẳng vội vàng hấp tấp làm gì.....không có gì là không thể nhưng bây giờ vẫn có nhiều điều chưa thể. Từng mê tâm lý học đặc biệt thích tâm lý tội phạm nhưng chẳng có can đảm thâm nhập thế giới ngầm bây giờ đâu...mình biết sẽ gặp những thứ vượt quá ngưỡng chịu đựng. Nên bằng lòng khám phá những miền đất lân bang với vùng an toàn hơn. Nhiều năm trước mình không muốn đánh bạn với người lớn tuổi hơn....bây giờ thế giới đó mình đã đặt chân vào rất hăm hở và học được vô số thứ....

Mình biết ngòi bút của mình vẫn chưa đủ mềm mại để diễn tả những dòng suy nghĩ đang lao về bán cầu não phải nhưng có lẽ cũng chẳng cần lưu tâm.....entry này viết cho chính mình, để đánh gia tổng kết những năm tháng qua...để biết mình vẫn đang đi đúng trên con đường đã chọn...thêm một điểm mút nữa...mình sắp qua tuổi 20....nào nghỉ mệt đủ rồi đấy...đi nào..lên đường về miền đất mới thôi...hi hì...Chọn lọc từ cơ man bao điều vớ vẩn những thứ có ích cho mình...tuyệt thật.....Một năm mới sắp đến, mình vẫn đi trên con đường này thôi và mở rộng không gian quanh mình, có thể sẽ dấn thân vào một cuộc chơi nguy hiểm thực sự cũng có thể không....đi nào...mùa xuân đang đến...

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2008

Cơn mưa lạ

Cơn mưa lạ về giữa phố xá Sài Gòn....với em mưa là hình của niềm hoan hưởng, của bối rối và của những kỷ niệm mong manh. Và sau màn mưa kia điều gì sẽ chờ đợi em....nơi đó có anh không, có nụ cười ấm áp đó không? Mà thôi dù sao đi nữa em vẫn sẽ sống tốt. Anh là tình yêu đâu tiên của em và cũng là người em yêu nhất cho đến bây giờ. Anh đến và mang cho em bao điều kỳ diệu. Mặt trời sáng trong hơn, mây trắng hiền hoà hơn, biển hát tình ca. Em đã vui vẻ biết bao...ngày ấy bước chân em cũng mềm mại như cánh bướm, ngày ấy đôi mắt em sáng ngời như ánh sao, ngày ấy trái tim em bay vút lên trời xanh cùng khát vọng. Rồi anh đi...nhẹ nhàng như con gió...bước ra khỏi khoảng trời em...trong em biển gào lên nỗi nhớ, sóng ì ầm trong niềm bi thương...mặt trời tàn úa vàng vọt như một thân ngô đồng, mây xầm xì kéo về...rồi mưa hay nước mắt em rơi trên gối. Nhưng em đã không gục ngã....dù mất anh dù đau đớn biết mấy...dù em chỉ muốn vỡ tan thành muôn ngàn cơn sóng ngoài kia tan vào đại dương hỏi xem anh đang ở đâu....nhưng em không được phép. Không ngờ cái cứu em không phải là đôi bàn tay dài và ấm của anh mà là ý thức trách nhiệm.

Đã đôi lần em tự hỏi...nếu không có những ý niệm về nghĩa vụ với gia đình liệu em có đứng vững được trong cơn giông tố ấy không...hay sẽ làm một điều gì đó ngốc nghếch. Con một, cháu cả...bao nhiêu kỳ vọng, trông mong...ừ không giỏi giang cũng được nhưng ít ra cũng không phụ lòng tin yêu đó. Chẳng nên đi đâu xa để rồi đánh mất chính mình anh nhỉ...em đứng dậy...và lặng im nhìn anh ra đi mà chẳng làm gì được....lại chẳng thể hèn nhát chạy trốn, vứt bỏ tất cả hòng siêu thoát. Em chỉ biết ôm nỗi đau mà rấm rứt, không thể sẻ chia, không thể ký gửi....những năm tháng qua thật là dài...nhưng cuối cùng em đã vượt qua...

Mưa làm em nhớ về dĩ vãng...nhớ về cảm giác yêu thương ấm áp giữa mùa đông thật lạnh....những ngày mà em cười rất to trong niềm vui hạnh phúc. Mưa cũng làm em nhớ đến những xót xa chát đắng. Em nhớ đến câu nói của một người bạn: "Những giọt mưa rơi xuống, vỡ ra thành muôn nghìn bụi sáng, rồi hồn nhiên tan đi. Thuỷ tinh cũng vỡ. Cái gì trong suốt cũng dễ vỡ. Nhưng không phải cái gì cũng tan đi..." Em biết rằng không phải quá khứ nào cũng là kỷ niệm, nhưng kỷ niệm anh và em sẽ sáng mãi trong em.

Em từng nghĩ mình may mắn đã được tạo hoá ban tặng giác quan thứ 6 để cảm nhận những bất an, những góc khuất nhưng em đã không biết em chẳng có khả năng chữa lành những vết thương tâm hồn đó. Và thế là em mất anh. Và dù biết mình không có lỗi nhưng...đã chẳng còn quan trọng nữa....em mất anh...đó là sự thật. Đôi khi người ta phải chấp nhận sự thật dù nó tàn nhẫn đến mức nào. Đôi khi người ta cảm thấy dằn vặt cho những thứ không phải do mình bóp nát. Em chẳng có sự lựa chọn nào cả ngoài việc để anh ra đi và nguyện cầu cho những tương lai hạnh phúc sẽ đến với anh...em yêu anh rất nhiều....đã từng như thế...

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2008

Thư gửi người không bao giờ nhận được.




Em muốn viết về anh như một người đã đặt được vào em những mầm non của sự tin tưởng. Em biết rằng mình là một người may mắn. Đối với rất nhiều người, bình thường đã là một điều may mắn nếu vậy em phải là người cực kỳ may mắn mới đúng.

Anh àh! Em đã không nghĩ mình sẽ viết lại câu chuyện của chúng ta nhưng rồi em sáng nay đột nhiên em thấy sợ, sợ chính mình sẽ lãng quên anh. Em sẽ không thể tha thứ được cho mình nếu để điều đó xảy ra. Hãy coi như...đây là một món quà bí mật dành cho anh bởi vì anh sẽ không biết sự tồn tại của nó đâu. Em muốn viết về anh như một điều thật dịu dàng....

Một sự bắt đầu rất lạ lùng...thế mà đã sắp hai năm rồi đó ngày anh và em kết nối nhau. Và cho đến nay em vẫn chưa từng nhìn thấy chân dung của anh, anh cũng vậy cho đến tuần trước...khi em cảm thấy những điều anh làm xứng đáng để em tin tưởng....1 tấm thôi và anh kêu ít....ừ chỉ như thế thôi.

Kỷ niệm về ngày đầu tiên ư? Đã xa đến nỗi em chẳng thể nào hình dung được chính xác là tháng ngày nào nữa.....anh nhắn tin cho cô em họ bắn ba lần đại bác không tới và thế là cả phòng trọ có số của anh....một trò chơi....không ngờ đối với cả em cả anh....chúng ta vượt qua cái ngưỡng hai người xa lạ.

Nếu không phải là em rất dễ kết bạn liệu có chấp nhận kéo dài cuộc chơi đến bây giờ? Nếu không phải là anh kiên nhẫn tại sao thời gian trôi qua vẫn không biến mất. Em thừa nhận rất ham thích ẩn số vì sẽ không dễ dàng quên đi. Anh là một ẩn số chỉ vì một lẽ chúng ta đã không gặp nhau, không nắm tay nhau và cũng không thể nhìn vào mắt nhau khi nói chuyện.

Không hình ảnh, không liên hệ...chúng ta như những linh hồn trôi trên mạng di động liên hệ với nhau bằng giao thức ngôn ngữ....không say mê tới tấp, không lừng khừng rồi dừng lại, chúng ta vẫn thế đều đều nhịp bước quan tâm.

Anh rất hay hỏi rằng em có nhớ anh không?....và em luôn lảng tránh....em không biết anh có hài lòng không nhưng anh cũng chẳng bắt bẻ nên em chưa từng phải trả lời....nhưng em biết ở một nơi nào đấy em đã vô hình chấp nhận anh...một góc nhỏ giữa cái tôi quá lớn của em. Cái nickname của anh cũng không kèm avatar....anh mong muốn em sẽ ghi hình ảnh nào vào tâm trí đây? Và em đã chọn hình ảnh người đàn ông đứng quay lưng vào ánh mắt em....để khi quay lại có thể là bất cứ ai. Anh nhất định thắc mắc tại sao em không gán cho một điều gì đó cụ thể....vì như thế em sẽ lạc lối.

Chưa đủ lớn để mang vào trái tim những tính toán nhưng cũng không còn quá nhỏ để dễ dàng tin tưởng. Em không thuộc loại người thích chộp ngay lấy manh mối đầu tiên mà phỏng đoán....vì thế lại là anh phải mất công rồi.

Công bằng mà nói anh đã thiệt thòi nhiều....em vì thế đã cho anh quyền nắm giữ hình ảnh của em....khuôn mặt thật của em, không son phấn không cầu kỳ. Ngay lúc nhấp chuột vào nút send em đã thoáng nghĩ có nên bấm cancel trước khi quá muộn. Nhưng cuối cùng em lại buông bàn phím chấp nhận bước thêm một bước nữa thật dài về phía anh..một bước quan trọng để đưa chính em vào vùng sáng.....và em sẽ chờ ở đây thôi...chờ anh đi nhanh hơn hoặc chờ anh biến mất.....dù là kết quả nào cũng đáng mong chờ vì chắc chắn nó sẽ thay đổi tương lai hai chúng ta.

Anh là người quá ư lãng mạn nhưng không phải lãng tử hay cao bồi....còn em lại là con chim bất trị...lý trí em mách bảo...không nên mong chờ....và vì thế em hững hờ. Em sẽ không kết thúc cuộc chơi một cách tàn nhẫn. Em hứa sẽ cư xử với anh dịu dàng như có thể. Nhưng em luôn nói sự thật về mình anh không tin thì phải tự tìm hiểu thôi...một cách từ từ anh sẽ chán ghét em...và như thế tốt hơn cho anh.

Anh có bao giờ mệt mỏi chưa trong cuộc chơi của chúng ta? Khi bước chân em đi về phía anh luôn chậm chạp dù cho anh có hối thúc thế nào đi nữa. Em níu kéo con đường lên đỉnh....kéo giãn nó ra hết mức để còn lâu nữa mới phải gặp cái thời khắc kia. Dù sao hy vọng anh có thể đoán được phần nào vấn đề khi nói câu...càng đến gần em anh lại càng thấy sợ...em cũng vậy. Em đã nhìn thấy tương lai chẳng mấy tốt đẹp...vì thế em càng có lý do để sợ. Em luôn nghĩ anh không tài nào chấp nhận được em....quá phức tạp.... còn em chỉ muốn là chính em thôi... cho nên em không còn ảo tưởng...cũng không muốn tạo ra ảo tưởng cho anh.

Đôi khi em nghĩ em nên tỏ ra dịu dàng với anh như kiểu cách anh đã đối xử với em. Nhưng chỉ có vậy em chưa là em. Anh đã rất ngạc nhiên khi phát hiện trong em tồn tại đến hai con người. Anh chỉ muốn được nói chuyện với cô gái ngọt ngào thôi sao? Vậy những cái tôi khác của em sẽ làm gì trong lúc đó....nó phải chết sao hay ngủ vùi.....tất nhiên là không thể rồi....vì thế em sẽ không chọn anh.

Dù sao đi nữa anh đã thực sự tồn tại, đã dành được một chỗ trong trái tim em...tiếc là nó chưa đủ lớn. Đến lúc nào đó em sẽ phải tự tay kết thúc tất cả. Em hứa sẽ không quá hấp tấp, sẽ chờ cho đến khi anh sẵn sàng, sẽ đến bên anh mọi lúc anh cần và ít ra em sẽ không quên anh. Cho mọi câu hỏi em chỉ có một câu trả lời...anh đáng được đối xử tử tế.

Cuối cùng cảm ơn anh đã bên em trong những ngày tháng qua, đã mến em hơn mức nhận được. Tình cảm đó khiến em thấy mình may mắn giữa đời nhiều bất hạnh, dù tương lai vô vọng em cũng sẽ không ân hận. Cảm ơn anh và chúc anh mọi điều nên chúc!

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2008

Mệt lả vì vui




Ôi một ngày mệt rã rời. Thức dậy lúc 5h 40ph....ra khỏi nhả lúc 6h35....tập trung ở 45 Đinh Tiên Hoàng lúc 7h30.....

đến Bình Dương lúc 9h....đi quần qua quần lại mãi mới tìm được cái quán Gió và Nước...A Chánh vẽ cái bản đồ không tìm được đường vô quán...hic hic. Đói quá mức....cà phê và mì xào ngay. 7000 cây tầm vông, khí động học....công nhận nó cũng khá hay nhưng mà thực là tuyệt thì chưa.

Màn đấu giá trở thành cuộc vui trung tâm....bức tranh sơn dầu do anh Định vẽ được giá cao nhất 320 thì phải...còn cuốn từ điển cũ của mình được tới năm mấy nghìn......Còn quà nhận được từ đấu giá của mình vẫn chưa xuất hiện....hì 68k nhỉ.

Ai cũng được vác quà về....còn tiền thì để lại ban tổ chức....riêng mình vẫn tay không trong những ngày tới cho tới khi.....không biết. Một bữa nhậu hoành tráng tại Lương Sơn quán...vô quán để làm hảo hán...khì...cuối cùng phải bù thêm chút ít.

Offline hội những người thích uống cà phê đã thành công tốt đẹp và kết thúc lúc 4h.

Về bằng đường Bình Triệu.....ghé thăm em yêu cận thị nào. Dào ôi....tình hình là đang sửa nhà...không tiện ngồi lâu....

Àh, B&T đã trở thành một cặp...mừng cho chúng nó....cả hai đều là bạn tốt của mình.....chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng nó đánh mất nhau nhỉ? Không dám nghĩ tới...một con dao hai lưỡi...dù cả hai đều tốt tính, điều đó cũng chưa đủ là một đảm bảo, chỉ biết chúng rất nghiêm túc.

Tiếp tục nào...tham gia vào phần off quan trọng nhất của group yêu Karaoke......phòng 27 Nice Lê Văn Sỹ....chất lượng vật chất rất ổn. Ôi những giọng oanh vàng thánh thót, sao mà đáng yêu thế nhỉ. Bia trào mép ly, sân khấu chật người biểu diễn...mình cũng được dịp ôn lại các loại nhún nhảy....mãi tới tận 12h kém mới về....vui dã man...phải dùng từ này mới xứng. Cái trò tự chấm mình đạt điểm chẵn hay lẻ hay đấy..mình phải móc túi hai lần không kể lần cuối tổng thanh toán....yeah..hết xẩy...hơi hao tổn tiền bạc tý...mà đáng....nhưng so với các anh chị khác thì không xi nhê....hì hì....lại sắp phải xì tốp tiêu pha đây.

Lên net tý rồi ngủ thôi.....cực kỳ mệt....cực kỳ thoả mãn....vui cũng là một nguyên nhân gây mỏi đấy.

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2008

Ôi! Phá lấu

Ôi phá lấu!....mấy hôm nay chả hiểu sao mình lại bị cái thằng phá lấu ám ảnh nhỉ? Lâu lém rồi không xực....dễ đến hơn 1 năm.

Biết rất ít chỗ bán món này...hic hic. Từ hai tuần trước....để nhớ xem...ai đã nhắc cái từ đó mà làm mình nhung nhớ nhỉ? Cố nhớ nào...thôi chết...bộ não đã tiêu biến thông tin ý rồi hoặc là bị chồng thông tin khác lên...hì..

Sau bao ngày ăn chơi tại gia cuối cùng mình cũng hạ được quyết tâm đến trường đối chiếu bằng tốt nghiệp cho mình và Un. Khởi nguồn của sự may mắn... có thể lắm chứ. Có một câu chuyện trinh thám đã đưa ra ý kiến này: " Tôi thích đọc những cuốn tiểu thuyết hình sự hay. Nhưng nhìn chung tôi thấy tác giả mở đầu tồi: Chín phần mười trường trường hợp bắt đầu bằng một vụ án. Thật ra hành động gây án chỉ là điểm kết thúc. Câu chuyện lẽ ra phải bắt đầu từ trước đó lâu, có khi rất nhiều năm." Đúng vậy, mình không hề nghĩ đến phá lấu khi bước ra khỏi nhà nhưng cuối cùng kết quả thực không tồi. Mình nghĩ chuyện ra khỏi nhà hôm nay là do linh cảm dẫn dắt. Linh cảm ấy đã khiến mình quay xe lúc lẹt đường....lao vào một con hẻm mà lần đầu đi qua cách đây cả gần 2 năm và cũng chỉ có mỗi lần đó thôi. Đi mãi đi mãi vào ngõ sâu hun hút cuối cùng bắt gặp những thứ vẫn còn quen thuộc....2 ngã ba, một bức tường mộc và quán xá.

Ôi phá lấu...cuối cùng cũng được thoả lòng mong ước.....xì xụp..xì xụp...dai dai, chua, cay, ngọt, mềm.....5 chén...tâm hồn bay đến tận mây xanh.

Đang ăn thì bị dính cuộc gọi.

_Alo, An nghe....

Chời.....sao không cùng sở thích gì hết trơn zị....miêu tả vậy mà nó không mê. Kể cũng lạ mình khoái ăn vặt, khoái vỉa hè...biết là không vệ sinh nhưng mà cứ khoái. Lân la ăn hàng linh tinh rất tốn kém...hì..tiệm bự chảng cũng mê.....ăn hàng cũng mê....đặt biêt thích ăn những thứ gì liên quan đến bộ lòng...lòng con nào ăn được cũng mê tuốt...kể cả lòng cá....gan cá cực ngon...hì

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2008

Vàng

Sáng tạo....là một cái từ nghe có vẻ cao siêu....lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy.....àh cái lúc đầu đó hình như kéo dài mãi cho đến lớp 9...mặc dù tôi là đứa thường đầu têu ra nhiều trò lếu láo (trong nghĩa hẹp của một đứa con gái)... Nói chung thì khó có thể diễn đạt cho chính xác cái cảm giác nắm bắt được một điều mới lạ.....tôi luôn cảm thấy nó hiện diện ở quanh mình. Tại sao có người nghĩ ra... có người không nghĩ ra? Một người làm công việc sáng tạo nhất thiết luôn có tư thế sẵn sàng chộp lấy ý tưởng. Kiểu như quả bóng snitch nhỏ xíu có cánh bay vùn vụt qua lại các cầu môn.....tầm thủ phải trong tư thế rình mồi...khi nhìn thấy....sẵn sàng mạo hiểm lao theo để chộp lấy nó. Ý tưởng luôn nằm ở đâu đó....có điều ta không thấy nó thôi. Ông thầy hướng dẫn tôi trong buổi hướng dẫn viết đề án " Ý tưởng kinh doanh" nói: "Mọi thứ đều có thể là một ý tưởng....về một mặt nào đó"...

Đôi khi...với tần suất nào đó....ta phát hiện ra một điều gì đó....ta sẽ ngay lập tức bỏ ra rất nhiều thởi gian, công sức, tiền bạc..... đào bới nó trên mọi góc cạnh...nói đơn giản là biến nó thành hiện thực hay không? Hay để nó trôi qua theo cách mà nó tới. Chính sự vận động đó khiến cho người này được nhiều người khác ngưỡng mộ.

Tôi tôn thờ những bộ óc thông minh....nó chứa đựng vô số điều bí mật...những ngõ ngách...không bao giờ nhàm chán. Câu đó không hề loại trừ những bộ óc siêu việt cộng với một tâm hồn xấu xa chuyên gây hoạ cho thế giới. Từng có một hacker được coi là ngang tầm với Bill Gate về sự thông minh......tôi thì thấy Bill Gate cao hơn ở mức độ liều lĩnh......đó là lý do ông ta giàu hơn.....cũng có thể đấy.

Tôi khoái chuyện kết bạn....càng nhiều càng tốt....mỗi người đều có một cái gì đó đáng để học hỏi.....một cách nói sáo rỗng...dù sao...vẫn đúng. Trong nhiều năm qua....tôi luôn cố gắng duy trì mối quan hệ đầm ấm, chân thành với những bạn bè cũ....những người đã bên tôi trong quá khứ....đã chấp nhận con người tôi với cả tốt và xấu...không bao giờ hoài nghi những việc tôi làm....thực sự tôn trọng tôi và cuộc sống riêng tư của tôi...họ quý tôi chỉ vì mỗi lý do đó mà thôi...bạn bè tốt...những quả cầu kỷ niệm lung linh. Nhưng họ không thoả mãn được sự mong chờ khác trong tôi....không phải họ không giỏi...mà là họ giống như một căn phòng trước mắt tôi...có thể thấy được 4 vách của nó, sự giới hạn......đôi khi tò mò....đôi khi không. Chỉ một số ít đẩy đưa trí tưởng tượng của tôi đi thật xa.....đó thật sự là những người tuyệt vời....là vàng trong cát.....là ngọc của bể. Mỗi người có một cách chọn bạn...người ta sẽ nghĩ tôi thực dụng khi đưa ra cái tiêu chí đó.....ấy vậy mà những người thông minh luôn làm tôi ngạc nhiên vì sự lựa chọn của họ.

Từ 5 năm trước tôi đã tìm được một người thích hợp.....anh ta đặc biệt hơn những người còn lại. Luôn luôn tư duy....không bao giờ bó hẹp chính mình...sục xạo trong mọi ngóc ngách....bắt các nơron thần kinh phải vận động...những dòng suy nghĩ mới tuyệt làm sao....nó đưa tôi đến khoảng không rộng lớn để vùng vẫy. Sáng tạo....ý tưởng...cứ tuôn ra không ngừng.....và anh ta cũng coi trọng tôi....như một người bạn đồng hành lý tưởng.

Hôm nay tôi vớ được một cuốn sách.....không có gì đặc biệt.....Giờ G cả Agatha Christie......nữ hoàng trinh thám.....có thể nói như vậy....điều này khiến tôi liên tưởng đến.....nhân vật hư cấu hay nhất của Conan Doyle.....Sherlock Holmes. Àh.....hẳn mọi người còn nhớ người bạn của anh ta...bác sĩ Watson. Rõ ràng (tất nhiên là không thể so sánh ngang bằng).....nếu tôi được làm người đồng hành của một trí tuệ như thế thì còn gì bằng. Anh bạn của tôi luôn quá lời trong việc khen ngợi những gì vốn có ở tôi....tuy nhiên tôi ý thức rất rõ...tôi chưa tìm được ai ngang tầm anh ta trong việc sử dụng bản thân mình. Vậy là cuộc kiếm tìm của tôi vẫn chưa thể kết thúc.

Có một điều buồn cười là....tuy biết chắc chắn những người bạn Đh của mình có trí tuệ phải ngang mình trở lên....tôi vẫn không tin mình đạt được kết quả gì đáng giá ngay từ khi bước chân vào lớp. Tôi tin vào trực giác của mình....nếu có một cái gì đặc biệt quan trọng với bản thân....tôi phải nhận ra sự hiện diện của nó ở xung quanh chứ.....khí chất của người đó....có lẽ lần này vẫn đúng....tôi đã có những người bạn tốt....nhưng không có được thêm một người đồng hành nào trên đường "viễn du".

Mở rộng mối quan hệ...tìm kiếm, chọn lọc là sự lựa chọn duy nhất của tôi.....đãi cát tìm vàng....vàng ròng của mình...không phải của người khác. Tất nhiên....ngoài chuyện "giàu có"...tôi có thêm những giá trị khác....cái mà chỉ có thể tìm thấy ở bạn bè....

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2008

Thời gian

Tôi không muốn viết một cái entry bi luỵ để thể hiện một tình cảm chưa đến mức ấy với một người....người mà sự sống như đèn dầu sắp cạn.

Cô ấy là một thành viên của gia đình sống đối diện cửa nhà tôi. Cô ấy đã lớn tuổi....tôi vẫn muốn gọi bằng cô ấy....nghe thật là trẻ trung....Ước gì tôi có thể thấy cô ấy trẻ trung và mạnh khoẻ lần nữa nhỉ !

Hai tuần trước Un thủ thỉ rằng mơ thấy người chết trong nhà đối diện....hồi ấy một tuần trong xóm có hai cái đám ma...tôi nghĩ đứa yếu bóng vía như nó bị ảnh hưởng.

Cô ấy phải chạy thận....15 triệu một lần....cô ấy héo hon...cô ấy không còn sức lực....nhà nghèo...anh em không thể chống đỡ được số tiền đó...rõ ràng có nhiều nhặn gì đâu với người khác...không bằng một đêm thác loạn của ai đó....

Cái xóm giàu ồn ã hôm nay trở nên khác thường....những cuộc thăm viếng...những cái nhìn ái ngại...không ai muốn cao giọng...không ai vặn lớn nhạc....tất cả...dường như cuộc sống đang ngừng lại xung quanh....níu giữ cô ấy....

Tiền bạc là thầy pháp có khả năng trù ếm số phận...cái xóm biết yêu thương này không thể giúp đỡ nhiều đến thế được...không phải thời gian...không phải công sức....tiền là con chim bay ngoài tầm với.

Có một người đang đếm từng ngày thời gian trôi....không còn nhiều nữa.....cái chết đang đến gần...từng giọt huỷ hoại rơi trên cơ thể người đàn bà xấu số. Những cái nhìn thương cảm...vài đồng bạc còm...đã không còn giá trị thực tiễn....

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2008

Xê dịch

Cái nhà trọ thứ tư của quãng đời sinh viên còn đang tiếp diễn.....nguyên căn...oai không? Yah...ở nhà sướng hơn ở phòng nhiều....tự do...đấy là cái từ gói gọn nhiều thứ. Nhà tôi....tạm gọi là như thế.....ở giữa một xóm lao động (tất nhiên không đến nỗi là xóm nhà lá, bãi giữa hay khu ở chuột)....chỉ là nơi dân cư của nó kiếm tiền chủ yếu bằng lao động chân tay....phân biệt với dân văn phòng tràn đầy chất xám. Cái được là tình thương mến thương......cái mất là....hơi ầm ĩ, hay cãi nhau chí choé.....xì...mình viết ra thế cũng không sợ bị đánh....đã bảo....toàn dân lao động....đầu tắt mặt tối...ai rỗi hơi quan tâm đến....quán internet ở tít tận xa....còn trong nhà tôi có 4 ít nhất 4 cái máy đang nối mạng (nói ít nhất là vì khi các anh chị ý mà vác bạn về nhà...bạn lại đèo theo cái laptop ...kaka)

Về mặt lý thuyết lẫn thực tế khách quan...chẳng cái nhà trọ nào giống cái nhà trọ nào....đầu tiên là địa điểm...quên...địa chỉ...đảm bảo khác 100%.....thứ hai là hàng xóm.....thứ 3 là chủ nhà....thứ tư là bạn trọ....còn nhiều lắm. Do đó theo tôi có hai cách phân loại...tôi cho là hợp lý..còn người ta cho là ra sao kệ "ngừ" ta chứ...đây là blog của tôi mà...kaka....thứ nhất là nhà và phòng....thứ hai là ở chung với chủ hay ở riêng với chủ....nói chung cả hai đều có điểm tương đồng...hì hì.... Thay đổi địa điểm...tôi ghét trường tôi nhất ở điểm này....nay chỗ này...mai chỗ khác....đi thi cũng chỗ khác...giáo dục thể chất...4 kỳ, 4 môn, 4 chỗ....bó chiếu...chúng đều xa nhau. Mỗi lần chuyển chỗ học....kéo theo...chuyển chỗ trọ...chuyển chỗ ăn...chuyển chỗ chơi...chuyển cả nhà sách, nơi mua sắm...và chuyển luôn chỗ làm thêm....ặc ặc...tất nhiên là tôi chuyển...chứ mấy chỗ đó làm sao mà chuyển....đó cũng là một nguyên nhân khá quan trọng khiến tôi ...trở nên khó bị lạc giữa Sài Gòn sau hơn hai năm góp mặt...hì.

Cái nhà trọ đầu tiên....điểm mạnh của đoàn trường.....chương trình đón tiếp tân sinh viên...giới thiệu nhà trọ....một phòng 6 đứa, không có cửa....đúng ra là sau này bị hỏng..."phu nhân" làm thing không đá động....nam nữ..hai phòng sát nách ngăn bằng ván ép....cầu thang cực kỳ cheo leo...sàn gỗ rất yếu...đi lại tuyệt đối nhẹ nhàng....200k mỗi đứa bao điện nước.....ngủ kiểu cá mòi xếp hộp. Điểm hay duy nhất...giờ giới nghiêm 3h sáng.....và các bạn nam toàn là bác sĩ đã nhớn cả rồi...ở các tỉnh lân cận bị điều lên bổ túc kiến thức....lịch sự và tế nhị.

Lần thứ nhất xê dịch....nguyên căn chung cư...liên hoàn...được hỗ trợ bởi những người bạn tuyệt vời...có thiên tính vun vén gia đình.....tiện nghi...có cả tivi và tủ lạnh...đồ ăn tự nấu...tuyệt. Mấu nhỏ sơ sót là có sự xích mích nho nhỏ về bản tính và thói quen.....kèm theo xúc tác ngoại bang.

Vị trí thứ ba....tầng 3 một căn nhà....1 phòng 6 m2.....2 con nhỏ và không có bất cứ thiết bị giải trí nào....ngoài ra cả hai đứa đều đi làm thêm...11h tối mới mò về...bà tám, ăn khuya hoặc lòng vòng tý rồi cân nhắc nên học bài hay nên lăn ra ngủ. Ưu điểm....rất hiểu nhau....thỉnh thoảng có "nộ khí xung thiên"....chỉ cần ngủ một giấc là ok....Nhược điểm....chật chội, nóng bức ....buồn...và không được tự do.....mối quan hệ dây mơ rễ má nảy sinh những việc không lường trước....cộng thêm một em thợ nhỏ miệng mắm....bực con nhỏ đó muốn đập luôn.

Vị trí đang ngồi bây giờ.....lý do chuyển tới...gần trường.....thiệt tình.....nghe đứa nào mới nói....năm sau chuyển qua q.7.....sợ lắm rồi....từ Bình Thạnh lên Tân Phú...còn phải đi nữa sao.....chắc không đến nỗi đó chứ....nghi ngại...

Tôi thích chỗ này...hàng xóm ở đây rất tốt...bà chủ nhà đanh đá ở xa lắm....kệ bả....hì. Người ta ở đây có cái lạ là biết quan tâm nhau...đức tính hiếm có ở Sài Gòn....xe để trước nhà có người trông...cửa nẻo khoá rồi vẫn còn có cái khoá tốt hơn đang ngồi sờ sờ đó...còn hay đẩy xe hộ mình nữa....còn giúp thay ống nước...trát nền nhà....thật là chí tình. Om sòm miết...kỳ thực rất thương nhau...giúp đỡ nhau chả nề hà gì. Học thức ít...thẩm âm...thẩm mỹ tầm thường có hề gì. đâu...cả ngày nghe nhạc thị trường sến sến ỏi ỏi mà siêng năng chịu khó...có sao đâu cà. Mất cái này được cái kia.....lẽ đời cơ bản.

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008

Nhạc và phim

Dạo này mình cảm thấy có một mối quan tâm kỳ lạ với âm nhạc trong phim. Những trường đoạn...xung đột....thắt nút...mở nút.....sự chuyển đổi.....âm nhạc làm mềm nó....khiến cho nó yểu chuyển...hoặc tô vẽ thêm khoảnh khắc tối sáng. Các bộ phim Hàn Quốc.....có thể dở về mặt này mặt khác....nhưng âm nhạc thì rất tốt.....nếu không nói là tuyệt vời. Từ đông sang tây......không nói đến những bộ phim ca nhạc....cũng không kể phim Ấn...ca múa là yếu tố không thể thiếu rồi.......âm nhạc hiện diện khắp nơi. Âm nhạc có thể lý giải những cái còn mù mờ....nhất là với điện ảnh....chỉ khoảng 2h...sự có mặt đúng lúc của những nốt thăng trầm....khiến cho người xem dễ hiểu hơn...dể cảm thụ hơn. Âm nhạc làm hoàn thiện những thiếu xót của diễn viên......nói hộ những điều không thể nói......âm nhạc làm thăng hoa cảm xúc....Một bộ phim sẽ hay hơn với âm nhạc tốt....một bộ phim hay thêm âm nhạc tuyệt vời sẽ trở thành kiệt tác....âm nhạc chấp cánh cho diễn xuất...làm cho nó trở nên bay bổng và nhẹ nhàng....

Tôi nhớ trong bộ phim The sould of music .....một gia đình với 7 đứa trẻ...ông bố đại tá goá vợ đã huấn luyện chúng như quân nhân.....những ca khúc thật tuyệt vời.....Do re mi.....The sould of music...Elderweiss.... Maria....

Còn nhiều nữa.....làm sao mà kể hết được nhỉ...thôi...mình nhớ là được mà........hôm nay con phim Tiệm cà phê hoàng tử số 1 đi....nhạc rất hay.....còn diễn xuất của Yoon Eun Hye luôn tiến bộ từng ngày....mình muốn xem vai diễn mới của cô ta....dù là phim Hàn.....vẫn xem....vẫn nghe...

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2008

Đã thi xong...

Tự nhiên mình làm biếng viết blog quá....khà........hông phải vì thi cử đâu......ngày nào cũng như ngày đó thôi. Hì....dù sao cũng thi xong.......thoải mái một chút...

Đột nhiên muốn ra ngồi ngoài ban công.......cần theo miếng bánh bích quy...nhấm nháp....

Ngoài trời....lạnh.....hôm nay là một ngày không mấy thành công....rất nhiều việc đáng chán......Dù sao cũng lại sang ngày mới rồi.........từ nhà hàng xóm...tiếng hát ngân nga......."sống trên đời sống ...cần có một tấm lòng........để làm gì em có biết không......để gió cuốn đi......"....

Hình như tôi là một cô gái rất lãng mạn......nhưng đối với đàn ông...

Tôi không thích sự lãng mạn lộ liễu....tôi cũng không thích những người quá đơn thuần......xấu hay tốt...nếu qua đơn chất...đối với tôi sẽ không thú vị....đối với người ta thì tôi thành ra quá khó hiểu.

Vớ vẩn, ngu ngốc........có những lúc rất thông thái....tình cảm nồng nhiệt....thật ra tỏ ra thờ ơ.......lúc vui cười rất vô duyên......lúc buồn cũng như vậy.....rất thích khóc nhè......cũng rất thích ăn........cả 3 cái này nếu đi cùng nhau thì không ổn......vì thế rất hay đi một mình. Muốn ăn bao nhiêu thì ăn...dù có ngang nhiên bốc cục giò gặm lấy gặm để cũng ko sao....muốn khóc có thể tuỳ tiện chạy vào nhà vệ sinh.....tự nhiên rơi nước mắt vào đồ ăn cũng được....còn hứng thú còn chơi.....chán chạy đi chỗ khác....lúc trầm tư một mình....đi vật vờ và suy nghĩ những điều kỳ quái....theo đuổi cái ko ai dám theo......ngồi mốc meo trong công viên đọc sách...đúng là.....một con khủng long kỳ quái.....Đột nhiên nhớ ...ngày xưa không xa lắm...có người gọi mình là bé Gấu....tên thì xấu nhưng cách gọi thì thân thương...