Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2008

Mở rộng không gian

Càng đi xa càng thấy mình nhỏ bé, càng thâm nhập vào thế giới này mình càng thấy biết bao điều thú vị chờ mình khám phá nhưng cũng chẳng ít những chuyện ấu trĩ, vô tình, chướng tai gai mắt. Con nhỏ bạn bảo sao mày tham gia lắm hội nhiều bè kết lắm anh em thế....nó nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ mà đâu biết mình đã trả bao nhiêu cho cái được đó. Con đường hoàn thiện bản thân có nhiều ngã mình chọn ngã mở rộng không gian. Cuộc đời vốn nhiều lọc lừa và cũng lắm chân tình...sống giữa luồng ranh sáng tối mà gạn lấy cho mình điều cần thiết. Đâu phải anh mưu mô xảo trá mà tôi né...tôi muốn an toàn đi trong làn đạn của anh mà học cách săn mồi. Đâu phải anh cứng rắn thô ráp mà tôi sợ hãi...tôi muốn tìm thấy trong anh trái tim bọc đường. Đâu phải anh có quá khứ không ra gì mà tôi cho anh là của bỏ...nếu cứ nói thằng ấy thế là hỏng rồi...phủi tay..xong...không, tôi muốn tìm thấy trong anh sự sòng phẳng và chân lý rất đời thường. Mình biết thế giới này là những mảng trắng đen đan xen , thậm chí trong chính mỗi con người cũng có chính có tà nữa là....và mình thay đổi từng ngày...hình dáng mình có thể vẫn bé con...nhưng suy nghĩ của mình đang lớn....mừng húm.

Các cụ ngày xưa bảo: "Khôn chết, dại chết, biết sống". Mình muốn "sống" tất nhiên rồi...vậy là cần biết. Vậy làm thế nào để "biết"? Sống trong cái giếng nhỏ của mình bao quanh bằng những mối quan hệ an toàn....mình tự giết chết bản năng sinh tồn của mình, phá huỷ các tế bào tư duy của mình...thụ động như một cái máy...mình biết được mấy phân...thế nên một ngày đẹp trời nọ xa lo xa lắc mình đã quyết định nhảy ra khỏi giếng và đi du lịch.

Tất nhiên cái gì cũng có cái giá của nó...đi trong làn đạn thỉnh thoảng cũng dính đạn...tạo dựng quan hệ tất phải kỳ công, tiền chỉ là gia vị thôi...lẽ đời công bằng lắm. Nếu cần thất bại để khôn lớn mình muốn thất bại sớm với thế chủ động để còn có sức đứng lên...ngoài 30 mới thất bại lần đầu e không động đậy được quá...Dù sao mình cũng gặp nhiều may mắn nên chưa phải trả cái gì quá đắt....mình nghĩ mình toàn được hời thôi.

Và cách thức thế nào nhỉ? Có lòng làm quen mới nghĩ tới chuyện thích nghi...thật chậm rãi mình nới rộng vòng xã hội của mình ra...cái chưa thể châp nhận hôm nay thì mai chấp nhận...mở rộng quãng ẩm thực, gia tăng kiến thức xã hội, làm quen với việc nói chuyện với người xa lạ...mình đang dần biến mình thành con người dễ chịu. Cứ chơi đi rồi biết...lỡ có sai sót cũng coi như một kinh nghiệm..nghĩ thế mình không còn sợ nữa, lòng tin và sự háo hức đỡ đầu mình trong mọi cuộc thâm nhập. Cho tới giờ con đường mình đi chưa có trở ngại nào đáng kể ngoại trừ phạm vi tư duy của mình....cái đó cũng cần mở rộng nữa. Tất nhiên mình cũng biết mình là ai và khả năng mình đến đâu nên chẳng vội vàng hấp tấp làm gì.....không có gì là không thể nhưng bây giờ vẫn có nhiều điều chưa thể. Từng mê tâm lý học đặc biệt thích tâm lý tội phạm nhưng chẳng có can đảm thâm nhập thế giới ngầm bây giờ đâu...mình biết sẽ gặp những thứ vượt quá ngưỡng chịu đựng. Nên bằng lòng khám phá những miền đất lân bang với vùng an toàn hơn. Nhiều năm trước mình không muốn đánh bạn với người lớn tuổi hơn....bây giờ thế giới đó mình đã đặt chân vào rất hăm hở và học được vô số thứ....

Mình biết ngòi bút của mình vẫn chưa đủ mềm mại để diễn tả những dòng suy nghĩ đang lao về bán cầu não phải nhưng có lẽ cũng chẳng cần lưu tâm.....entry này viết cho chính mình, để đánh gia tổng kết những năm tháng qua...để biết mình vẫn đang đi đúng trên con đường đã chọn...thêm một điểm mút nữa...mình sắp qua tuổi 20....nào nghỉ mệt đủ rồi đấy...đi nào..lên đường về miền đất mới thôi...hi hì...Chọn lọc từ cơ man bao điều vớ vẩn những thứ có ích cho mình...tuyệt thật.....Một năm mới sắp đến, mình vẫn đi trên con đường này thôi và mở rộng không gian quanh mình, có thể sẽ dấn thân vào một cuộc chơi nguy hiểm thực sự cũng có thể không....đi nào...mùa xuân đang đến...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét