"Bình yên một thoáng cho tim mềm. Bình yên ta vào đêm. Bình yên để đóa hoa ra chào. Bình yên để trăng cao........lòng ta se sẽ câu kinh bình yên."
Một bài hát hay. Một bài tôi thích.
Bạn biết không, những ca từ này tôi luôn cảm thấy trái tim chật chội như bị muôn ngàn sợi dây trói lại mỗi khi lắng nghe. Tôi cũng luôn phải chơi trò cút bắt với vị thần bình yên.
Bình yên có phải khi đã được ân hưởng mọi cái trong cuộc sống này?
Tôi luôn là một cô gái vui vẻ và tự tin. Tôi là một người hạnh phúc. Tôi chẳng có gì làm ngoài việc nghe bạn than thở.
Tất nhiên bạn không biết.
Tôi có một gia đình không ra hay cũng chẳng ra dở. Chỉ không hoàn hảo, chỉ có quá nhiều điều khác thường. Tôi có một tuổi thơ bị đánh cắp. Tuổi thơ đó thậm chí không có đến một món đồ chơi. Tôi có những người bạn tốt, một vài người không hiểu vì sao muốn tôi bị bẽ mặt. Tôi có những bí mật khủng khiếp mà bất cứ ai cũng có thể cho là bịa. Tôi ghét chuyện cổ tích vì ngày xưa chẳng có ông Bụt nào hiện ra khi tôi đau khổ nhất. Tôi có một mối tình đầu tuyệt vời và đau đớn. Tôi có những đêm khóc thầm vì chán ngán. Tôi có vô số lỗi lầm và rắc rối đã vượt qua, một số để lại cho tôi sự ám ảnh. Tôi được một vài nam nhân yêu mến nhưng tôi không thể đáp lại ai trong số đó. Tôi có vô số những ý nghĩ quái dị mà chắc bạn chẳng hiểu đâu.
Bạn cho tôi mạnh mẽ, cá tính. Bạn cho tôi là người có đủ mọi sự may mắn. Tôi chỉ là một con ngốc. Ai biết được tôi chỉ cầu một thoáng bình yên.
Con người không phải sỏi đá. Tôi chẳng phải đá. Đừng quá dựa vào tôi, đơn giản tôi chẳng hạnh phúc hơn bạn. Đừng mang sự buồn chán của bạn trút cả vào tôi. Đừng đến gặp tôi khi bạn cần giúp đỡ. Bao nhiêu năm trôi qua, đã bao giờ bạn tự vấn lại chính mình. Bạn chẳng đến khi tôi cần bạn. Bạn chẳng quan tâm tôi sống ra sao. Bạn bận rộn khi tôi cần, khi bạn cần tôi phải sẵn sàng. Đã đủ lắm rồi. Tôi không muốn tiếp tục làm cái thùng rác của bạn.
