Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2008

Sỏi đá

"Bình yên một thoáng cho tim mềm. Bình yên ta vào đêm. Bình yên để đóa hoa ra chào. Bình yên để trăng cao........lòng ta se sẽ câu kinh bình yên."

Một bài hát hay. Một bài tôi thích.

Bạn biết không, những ca từ này tôi luôn cảm thấy trái tim chật chội như bị muôn ngàn sợi dây trói lại mỗi khi lắng nghe. Tôi cũng luôn phải chơi trò cút bắt với vị thần bình yên.

Bình yên có phải khi đã được ân hưởng mọi cái trong cuộc sống này?

Tôi luôn là một cô gái vui vẻ và tự tin. Tôi là một người hạnh phúc. Tôi chẳng có gì làm ngoài việc nghe bạn than thở.

Tất nhiên bạn không biết.

Tôi có một gia đình không ra hay cũng chẳng ra dở. Chỉ không hoàn hảo, chỉ có quá nhiều điều khác thường. Tôi có một tuổi thơ bị đánh cắp. Tuổi thơ đó thậm chí không có đến một món đồ chơi. Tôi có những người bạn tốt, một vài người không hiểu vì sao muốn tôi bị bẽ mặt. Tôi có những bí mật khủng khiếp mà bất cứ ai cũng có thể cho là bịa. Tôi ghét chuyện cổ tích vì ngày xưa chẳng có ông Bụt nào hiện ra khi tôi đau khổ nhất. Tôi có một mối tình đầu tuyệt vời và đau đớn. Tôi có những đêm khóc thầm vì chán ngán. Tôi có vô số lỗi lầm và rắc rối đã vượt qua, một số để lại cho tôi sự ám ảnh. Tôi được một vài nam nhân yêu mến nhưng tôi không thể đáp lại ai trong số đó. Tôi có vô số những ý nghĩ quái dị mà chắc bạn chẳng hiểu đâu.

Bạn cho tôi mạnh mẽ, cá tính. Bạn cho tôi là người có đủ mọi sự may mắn. Tôi chỉ là một con ngốc. Ai biết được tôi chỉ cầu một thoáng bình yên.

Con người không phải sỏi đá. Tôi chẳng phải đá. Đừng quá dựa vào tôi, đơn giản tôi chẳng hạnh phúc hơn bạn. Đừng mang sự buồn chán của bạn trút cả vào tôi. Đừng đến gặp tôi khi bạn cần giúp đỡ. Bao nhiêu năm trôi qua, đã bao giờ bạn tự vấn lại chính mình. Bạn chẳng đến khi tôi cần bạn. Bạn chẳng quan tâm tôi sống ra sao. Bạn bận rộn khi tôi cần, khi bạn cần tôi phải sẵn sàng. Đã đủ lắm rồi. Tôi không muốn tiếp tục làm cái thùng rác của bạn.

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2008

Hoa của tháng 3




Quả thật có không ít các loại hoa được cho là tượng trưng cho vẻ đẹp tâm hồn. Có những loại thậm chí được cho là quốc hoa, quốc hồn, quốc túy. Tháng ba sắp qua đi người ta nhớ đến mùa hoa anh đào nở rộ.

Khác với hoa mai, quốc hoa Trung Quốc tượng trưng cho tinh thần và khí tiết của dân tộc bởi tính chất chịu đựng sương gió rét buốt, đâm chồi nảy lộc trong tiết đông rét buốt. Hoa mai được coi là đại diện cho vẻ đẹp ưu tú, cốt cách thanh tao, sức sống mạnh mẽ hay tinh thần trung kiên bất khuất.

Hoa anh đào cũng là quốc hoa của Nhật bản vì lẽ khi rơi rụng khi vẫn còn đang tươi thắm, nó tượng trưng cho tinh thần võ sỹ đạo : biết chết một cách cao đẹp. Hoa anh đào khi nở rộ soi sáng cả đất trời nhưng đồng thời cũng nhanh tàn, thời gian chỉ vỏn vẹn 10 ngày do đó có thể hiểu một cách đơn giản là "thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt". Cả cái chết cũng cần phải đẹp đẽ vì thế người ta không chỉ ngắm hoa nở mà còn ngắm những cánh hoa rụng, từng cánh từng cánh lả tả trôi theo làn gió đùa nghịch trong khoảng không trước khi về với đất. Đời sống hoa anh đào ngắn ngủi, chợt đến, chợt đi nhưng không hề uổng phí, sự sống và cái chết đều có ý nghĩa. Hoa anh đào mang vẻ đẹp nhẹ nhàng mà thần bí, chứa đựng quanh mình cả không gian thiền vị và tâm linh người Nhật. Một ý nghĩa khác của hoa anh đào, cái đã làm thay da đổi thịt Nhật Bản sau chiến tranh, đó là tinh thần đoàn kết. Một bông hoa anh đào chẳng thể nào đẹp bằng một cây anh đào ngợp hoa càng không thể đẹp bằng một vườn anh đào, một rừng anh đào. Cái khiến người ta sau đắm là lớp lớp mây hồng hòa điệu cũng tâm hồn bay bổng.

Chà.... mình lại bắt đầu mơ hão rồi, nào đã được đến Nhật bao giờ, giấc mơ hoa đào tháng 3 có lẽ phải đến chục năm nữa mới thành hiện thực quá. Ước gì VND tăng giá so với đồng Yên nhỉ? Lúc ấy lại chết mấy tay xuất nhập khẩu....khà khà.

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2008

Hương xưa

3h42'

Lâu lắm rồi mới lại thức khuya. Chẳng có gì đặc biệt, lần này thức đêm nhà khác....

Lại buồn, lại giận, lại nhớ. Đúng là một cái vòng lẩn quẩn. Cứ tưởng đã đi thật xa, đã thoát ra ngoài...hóa ra vẫn bàn tay Phật tổ.

Đôi khi ta thấy người đã không khuấy đảo giấc mơ của ta, ta vững dạ tựa vào vai kẻ khác. Thế rồi bóng dáng ấy lướt qua và sợi dây đàn vẫn rung lên. Một giọng nói nửa giễu cợt, nửa triết lý thế mà tâm hồn chao đảo.

Ôi trời, lý trí vững vàng của mình không đủ để ngăn nước mắt rơi xuống. Quay mặt đi ta lại là ta. Trắng bệch son phấn, run rẩy...

Ta chẳng phải kỹ sư xây dựng nên tuyệt nhiên không xây nổi đập chắn sóng, chuyện có gì lạ....ta biết ta vẫn còn yêu.

Nhớ câu thơ "tôi bảo thời gian là thử thách_và lòng người đâu phải cánh chim bay". Đã quá rõ rồi đấy thôi, ta cũng đã chẳng thể ép nài được chính ta, ta không thể bắt con tim quay về hướng khác. Mùi hương xưa vẫn nồng nàn khắc khoải. Biết làm sao.......ai da.....

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2008

Tám tháng ba, ngày đàn bà

Đã có một ngày với sự hồ hởi chuẩn bị quà cho 3 phụ nữ trong nhà, nào mẹ, nào chị và cả chị giúp việc và hình như tất cả đều hữu dụng.

Đã có một buổi sáng vui vẻ với quà tặng, hoa, những bức ký họa, cà phê bệt, những người bạn và tiếng cười dường như bất tận.

Đã có một ngày mới khởi đầu hoàn hảo với việc không dậy trễ và mọi chi tiết của bản kế hoạch được vận dụng chính xác, kịp thời.

Đã có một tô phở ở Bắc Hải to, ngon và ông chủ khuyến mãi trà đá cho mình hình như vì 8-3.

Đã chớp được rất nhiều tấm hình dễ xương, và cũng thu vào ống kính hình ảnh một chàng đẹp trai lung linh, chả biết là ai....hì hì.

Đã có những lời chọc ghẹo hài hước từ các bác xe ôm kiểu "hôm nay là ngày của em đó, anh sẽ chở em miễn phí, đừng chạy nữa" khi cố băng thật nhanh qua đường ngang nhà thờ đức bà.

Đã có một khoảng thời gian thật thư thả để bước hẳn vào bên trong Bưu điện thành phố chọn cho mình một bộ ảnh về Sài Gòn xưa.

Đã có rất nhiều lời chúc tụng chật ních trên điện thoại và hộp mail của người đã biết lẫn người không quen.

Và Sài Gòn mưa, mưa tầm tã...ướt lướt thướt...khiếp

Và cống thoát nước hiên sau ngập úng tràn cả vào nhà...kinh

Và cả loạt máy ATM Vietcombank đều không rút tiền được...chuối

Và cả sợi cáp internet chờ nửa giờ bị đấu lộn dây không xài được...cùi bắp

Và cả cái trần nhà đang lâu lâu rớt xuống một hạt nước ngay cạnh chỗ mình an tọa...nhảm

Và cả hắn với hàng trăm lời hay ý đẹp đã quên tiệt các việc phải mở mồm ra nói dù một câu sáo rỗng cho cái ngày này...vớ vẩn.

Tóm là một ngày hài hòa....xấu tốt...cân nào...hình như nhiều tốt hơn xấu.....Ô hui...kính chào ngày đàn bà...goodbye 8/3....ngày mai mọi người quay lại tôn thờ đàn ông......với ai đó, với mình có lẽ không bao giờ.

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2008

Điều em muốn nói

Chị!

Em có một ngày cả vui vẻ, đáng ra phải như vậy.

Bỏ qua diễn tiến của lần offline cà phê bệt, bỏ qua cả cảm giác buồn chán khi xuyên qua những ngõ ngách dài hun hút để tìm một căn phòng...

Tất cả những gì đáng lưu tâm chỉ là một tâm trạng bứt bối, tù túng vì không biết làm gì, nói gì, nên gì.

Em đã muốn ôm chị vào lòng xiết bao, khi thu vào tầm mắt là dáng hình nhỏ bé của chị lơ ngơ tìm điểm tập trung.

Em có cảm giác chị có điều gì đó rất buồn, dường như chị đang ở trong một pháo đài kiên cố và phủ đầy sương. Em giơ tay ra nhưng không thể kết nối, em đưa mắt nhìn nhưng chẳng thấy gì cả.

Có thể em lầm, có thể sự việc chưa bao giờ từng như thế. Nhưng tại sao, tại sao em lại có cảm giác chị thân thuộc đến thế, như một người thân trong gia đình.

Và tại sao chị không cho phép em đi vào thế giới của chị ? Em đã cố gắng biết bao. Tại sao mỗi khi chị gửi tới em một dòng tin nhắn em lại cảm thấy vui? Tại sao mỗi khi gặp chị, đôi khi chỉ là công việc, em lại thấy háo hức. Kiểu háo hức như sắp về nhà.

Em có câu trả lời cho thắc mắc đó, tất nhiên. Và nó làm em thất vọng. Khoảng cách tuổi tác, kinh nghiệm có thể là một nguyên nhân nhưng không phải là tất cả. Điều đó có gì quan trọng khi cánh cửa đã đóng. Vẫn ở đây và đợi, có thể một lúc nào đó nó sẽ mở ra.

Cầu mong những điều tốt đẹp sẽ đến với chị...........................................................mãi mãi. Điều em muốn nói.