Thứ Ba, 11 tháng 3, 2008

Hương xưa

3h42'

Lâu lắm rồi mới lại thức khuya. Chẳng có gì đặc biệt, lần này thức đêm nhà khác....

Lại buồn, lại giận, lại nhớ. Đúng là một cái vòng lẩn quẩn. Cứ tưởng đã đi thật xa, đã thoát ra ngoài...hóa ra vẫn bàn tay Phật tổ.

Đôi khi ta thấy người đã không khuấy đảo giấc mơ của ta, ta vững dạ tựa vào vai kẻ khác. Thế rồi bóng dáng ấy lướt qua và sợi dây đàn vẫn rung lên. Một giọng nói nửa giễu cợt, nửa triết lý thế mà tâm hồn chao đảo.

Ôi trời, lý trí vững vàng của mình không đủ để ngăn nước mắt rơi xuống. Quay mặt đi ta lại là ta. Trắng bệch son phấn, run rẩy...

Ta chẳng phải kỹ sư xây dựng nên tuyệt nhiên không xây nổi đập chắn sóng, chuyện có gì lạ....ta biết ta vẫn còn yêu.

Nhớ câu thơ "tôi bảo thời gian là thử thách_và lòng người đâu phải cánh chim bay". Đã quá rõ rồi đấy thôi, ta cũng đã chẳng thể ép nài được chính ta, ta không thể bắt con tim quay về hướng khác. Mùi hương xưa vẫn nồng nàn khắc khoải. Biết làm sao.......ai da.....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét