Thứ Tư, 1 tháng 4, 2009

Kỷ niệm

Kỷ niệm, đó dường như là thứ mong manh nhất mà tôi từng biết. Nó không thể nắm bắt, ngửi nếm. Nó hiển hiện xung quanh ta cứ như là sương khói. Ta đưa tay ra chạm vào, nó sẽ tan biến. Ta càng cố nhìn bằng đôi mắt thực ta sẽ mau thất vọng. Kỷ niệm đẹp làm ấm áp trái tim nhưng đó hoàn toàn chỉ là một thứ Adrenaline cho trí óc. Kỷ niệm xấu làm đau lòng ta nhưng nó hoàn toàn chỉ là ảo giác thôi. Đôi khi ký ức trông rất thật như là nó đang trình chiếu với riêng ta bằng kỷ xảo 3D vậy. Ta chẳng hiểu tại sao nó tồn tại. Nhưng có một điều tôi hoàn toàn chắc: thiếu nó tôi sẽ sống dở, chết dở.

Gặp anh rồi xa anh. Chẳng có gì dễ chịu cả khi trong lòng vẫn còn yêu anh. Tình yêu cứ dịu dàng thế sau ngần ấy năm tháng. Chưa lúc nào tôi lại ngừng ao ước có anh trong đời mãi mãi. Có thể anh vẫn nhớ đến tôi như cần phải vậy, sau cô ấy, tất nhiên. Và như thế là đủ cho mọi chua chát. Cái thứ dịch vị chết tiệt lại cuộn lên trong dạ dày. Choáng váng. Tôi muốn đưa tay ra chạm vào khuôn mặt ấy, tôi khát đến cháy lòng ham muốn được ngồi trong vòng tay ấy, tôi thèm được xích đến bên anh, có khi chỉ để hít thở cái mùi "thân thuộc". Tất cả những gì tôi làm được và được phép làm là một cái bắt tay cho tình bạn dài lâu. Đấu tranh căng thẳng với chính mình để giữ tông giọng bình thường, tập trung giữ cho nét mặt vẻ mềm mại, giữ hơi thở và tay chân ở nguyên vị trí cần thiết của nó. Chỉ cần tôi sơ ý, để cho cái phần yếu mềm trong trí óc điều khiển mình, một giây thôi cũng đủ gây ra sai lầm. Ánh mắt tôi sẽ thay đổi, nó sẽ tố cáo tôi. Và điều đó hoàn toàn không cần thiết. Sau một thời gian dài cố gắng, tôi đã quen, đã sống được với ý nghĩ không thể có anh trong đời. Tôi đã hoàn toàn kiểm soát được chính mình, đã thôi nghĩ ngợi vẩn vơ, đã rời bỏ những thói quen cũ. Cuộc sống của tôi đã thăng bằng trở lại. Và giờ đây chỉ cần một phút rồ dại tôi sẽ đánh mất tất cả. Giống như một nghệ sỹ xiếc đi dây và bất chợt trượt đi mà không có bất cứ một sự bảo hiểm nào. Tôi sẽ rơi vào cái hố đen hỗn độn, đầu óc tôi sẽ mụ mẫm trong những cơn đau như cũ. Và bằng tất cả lý trí của mình tôi sẽ không để điều đó xảy ra, tôi phải giữ được sự tự chủ của mình, giữ một chiếc ghế cho tương lai của chính mình. Và thế là tôi chỉ đưa mắt nhìn anh, mỉm cười với tất cả nhẹ nhàng, thận trọng và cương quyết. Rồi khi giờ chia tay đến tôi sẽ chỉ nói đôi lời cần thiết, tôi sẽ không mạo hiểm đưa tay ra nắm lấy đôi tay ấy lần nữa. Chỉ một cái bắt tay nữa thôi cũng có thể phá vỡ sự tự chủ của chính mình.

Thế đấy, anh vừa tặng thêm cho tôi một kỷ niệm. Nó hoàn toàn không còn thực nữa đâu nhưng lại cần thiết tồn tại. Chẳng bởi vì sao sao cả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét