Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

25.05.2009

Đó là một sáng mưa, khi tôi vừa trải qua đêm đầu tiên trong căn phòng trọ thứ 6 của mình ở đất Sài Gòn. Lần này rời xa Thanh, đến cùng một trong những người mà mẹ chúng tôi là bạn thời ĐH của nhau. Có thể tốt hơn cũng có thể xấu đi. Những mối qua hệ. Đêm qua có lẽ mưa suốt đêm, tôi cảm thấy mình bị lạnh, muốn đắp thêm chăn, muốn ngủ tiếp, nhưng nhà mới quá, không ngủ thêm được. Vậy là đúng 7h sáng, tỉnh hẳn òi.

Tôi thấy mình thật là một đứa nhát gan, ở riêng thì cũng sợ mà ở chung lại cứ lo ra. Dù sao thì cũng chẳng còn lựa chọn nào nữa, đành đến đâu hay đến đó vậy. Tạm thời tôi đang một mình, bạn chưa về ở cùng...vậy cũng hay, có thời gian lên giây cót tinh thần.

Ở mỗi nơi mà tôi ở mưa chẳng nơi nào giống nhau. Khi đứng trên hàng lan can nhìn ra sân sau của khu chung cư, tôi nhớ nhà. Tôi thật sự nhớ nhà da diết, nhớ những cơn mưa dai dẳng dầm dề đến nao lòng nơi quê tôi. Nhưng không hẳn là buồn, chỉ nhớ thôi.

Mưa ở đây buồn lạ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét