Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2009

Thềm xưa

Hôm nay cuối tuần nà, về lại ngôi nhà trắng nà. Một bữa cơm mẹ nấu, một lời giáo huấn của cha. Cảm giác của gia đình, xa xôi, đầm ấm.
Giấc mơ trưa không thành nơi thềm xưa tĩnh lặng. Ngày mai và hôm nay sẽ đi đâu về đâu. Một mai khi nhắc lại, cũng chỉ là một ngày. Trở về nhà xưa, tìm lại chính mình. Giấc mơ chưa thành, phải đi đâu về đâu. Chồn chân, mỏi gối những ngày hoang. Loang lổ trong những mảng màu sáng và tối. Mơ chỉ là mơ. Mộng chỉ là mộng.
Vài giờ trong nhà trắng, nghe lời khuyên của bố, nhớ ra rằng mình là ai. Tại sao phải sống. Ra vậy, những lẽ đời đơn giản, đã quên đi từ khi nào. Ta vẫn là đứa trẻ, vẫn cần lời mẹ cha.
Mai lại là một ngày và cần nhiều cố gắng. Công việc thứ 3 đang chờ.

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

Bất ổn


Tôi giận bản thân mình quá. Khả năng kiềm chế mà tôi luôn tự hào biến đâu mất rồi. Đập thuỷ điện xây đắp bao ngày vỡ nát, nước mắt của biển trào lên mi.
Đau. Thân xác tôi, mắt tôi, trái tim tôi, khối óc tôi, tâm hồn tôi cảm nhận sâu sắc ĐAU.
Muốn nép người vào anh, muốn được anh vỗ về, muốn khóc trên vai anh, muốn trôi tuột đau đớn.
Bất ổn, chênh vênh, mệt mỏi.
Một đêm thôi, MB ngươi chỉ có một đêm cho những chua xót, ngày mai ngươi nhất định phải có thần thái bình ổn. Người ta bảo ngươi khi khóc xấu lắm đấy có biết không.

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2009

Mệt mỏi

Tôi cảm thấy sự mệt mỏi trong từng cm cơ thể. Tôi cảm thấy nỗi đau đớn lớn lao trong tim mình.
Bạn. Đó hiển nhiên là một từ cao quý. Tôi cần một người bạn tinh tế. Người sẽ giữ im lặng khi tôi buồn đau , người âm thầm giúp đỡ tôi khi tôi mệt mỏi. Tôi không cần một người bạn với danh sách những đòi hỏi. Dường như, cũng đã quen....

Tôi. Dạo này tôi hay mệt mỏi, một trạng thái uể oải không chịu nổi và một số cơn đau không hiểu nổi.

Gia đình. Mr Steel đột nhiên mở miệng nói về gia đình. Nhắc mới nhớ, bạn và tôi, những gia đình không trọn vẹn và tuổi thơ rơi trong cơn lốc xoáy. Bạn dù sao cũng còn có những năm tháng bố, mẹ, em ngồi cũng mâm cơm. Tôi thì sao, chưa từng có.

Tim. Một tình yêu dành cho nhau đã thuộc về dĩ vãng, tại sao phải làm khổ nhau.
Why does it rain? Why does it hurt? Tại sao mưa lại rơi, tại sao lòng lại đau ? Có những câu hỏi thật ra chẳng có câu trả lời. Nỗi đau vô hình anh àh. Nhưng đã là nỗi đau thì làm sao có thể quên.

Đột nhiên muốn vứt bỏ tất cả, bạn bè, công việc, tình...đi đến một nơi chỉ có mình ta. Ngẫu nhiên chẳng muốn bên ai, chẳng muốn gặp ai, chẳng muốn cử động, chẳng muốn bày tỏ. Con gái, khóc sẽ quên sầu. Sao chẳng thấy nước mắt.

Gà gáy sáng, ngày đã sang, sẽ lại khoác lên mặt một vẻ bất biến. Tên mình là An có nghĩa là bằng phẳng.

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2009

Dành cho Steven

Đã bao lâu rồi nhỉ, ta không gặp nhau? 3 tháng, có lẽ hơn. Ba tháng đủ để em trải qua một gần như là tình và một bắt đầu là tình.

S, em đã yêu anh. Nhưng điều đó quá xa vời rồi, chúng ta không còn duyên thì cũng coi như hết nợ. Em không phải thiên sứ, em không thể quên. Chuyện của chúng ta, em không quên, niềm hạnh phúc và cả niềm đau. Nhưng niềm hạnh phúc dễ phai còn nỗi đau sẽ còn mãi. Làm sao em có thể quên một người đã làm em rơi nước mắt. Em có thể hiểu anh, có thể thông cảm và tha thứ cho anh nhưng mãi mãi em không quên. “Mắt không thấy thì tim không đau”. Quay lại với anh ư? Em không thể. Tại sao ư? Đơn giản là nhìn thấy anh chính là nhìn thấy nỗi đau đớn mà em đã từng trải qua. Anh đã mong đợi ở em một điều quá khó khăn rồi đấy S.

Em rất hèn chứ không mạnh mẽ như anh nghĩ đâu. Gặp lại anh, nói chuyện với anh như chưa có gì từng xảy ra, em cần thời gian anh ạh. Cho em một chút thời gian nữa, đừng nói gì, hãy làm ơn chờ em. Một ngày nào đó, em sẽ đứng trước mặt anh bình thản và dịu dàng như đã từng. Em chỉ có thể hứa hẹn có thế thôi.

16.8.2009

Đêm nay là đêm cuối ở trong trạm dừng chân số 7 một mình. Ngày mai Bé Mai sẽ về ở cùng. Đêm có mưa, buồn và lạnh.
Ngày hôm nay cũng là một ngày buồn.
Anh yêu, anh có yêu em như lời anh nói không? Giữa chúng ta chẳng phải đã có giao ước? Em giận anh. Giận vì anh chẳng nói cho em biết anh ở cùng mẹ. Giận vì anh thiếu tự chủ. Chẳng phải anh biết em ghét điều đó như thế nào ư?
11h đêm rời công ty, phóng đi trong mưa, muốn được ướt đẫm. Tất nhiên là đã thoả nguyện, đường về nhà quá ngắn thì đã có khoảng sân thượng thay thế. Mưa ở đây hoàn hảo. Không đến nỗi phải khóc. Lặng lẽ trong mưa em suy nghĩ. Em là ai? Anh là ai? Và chúng ta là ai? Liệu sẽ có một tương lai cho chúng ta chứ, như lời anh nói. Điều đó quá xa vời, không thật và tất nhiên là em không tin.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009

23 tuổi

Trạm dừng chân số 7

Lần này mình chỉ dám gọi là trạm dừng chân thôi. Đã chuyển địa chỉ tới lần thứ 7 rồi. Căn nhà gần nhất chưa qua được hết tháng thứ 3 đã phải nhấn nút Exit. Oh, shit.
Vấn nạn thời gian đây mà. "Các bậc bề trên" đã nói không Ok cho việc đổi khung giờ làm òi. Làm sao kế hoạch hoá được khoảng thời gian 5 phút nhỉ. Đảm bảo cần câu cơm và đảm bảo không bị chủ nhà chửi.
Yah, dạo này có gầy gầy chút chút. Vẫn khá là "Heo béo", chọn được căn phòng tuốt tận tầng tư, tầng cao nhất và nóng nhất nè....he he. Có hai con heo sẽ ngày ngày leo lên leo xuống, sẽ được thiêu chảy " không phải mỡ"....mà vẫn làm gãy kim của mấy cái cân nè.
Mắt biển ơi là Mắt bão, ngươi cần mau chóng nghĩ ra được một giải pháp hay ho, vừa kiếm ra tiền nè, vừa tiết kiệm năng lượng nè và có thể ôm mớ việc ở mấy tổ chức phi chính phủ nữa. Đuối àh, sắp thi lại 6 môm/ 6 môn đã thi ( bao gồm 3 môn bỏ thi). Ặc ặc sặc sặc.
Rất buồn bạn K nhá, bạn K chơi xỏ mình nhá. Mình nhắc bạn cái câu "Hãy đợi đấy! " nhá. Bạn chơi nhầm người òi. Ta dạo ni giang hồ lắm, không "Em vẫn như ngày xưa" đâu nhá. Tớ mà đập là bạn hơi bị tả tơi hoa lá cành luôn nhá.
Và cuối cùng, trạm dừng chân số 7 ghi nhớ rằng tớ đã lại "lột xác". Tớ vẫn hơi ngu nhưng không còn biết tin ai nữa....he he