Hôm nay cuối tuần nà, về lại ngôi nhà trắng nà. Một bữa cơm mẹ nấu, một lời giáo huấn của cha. Cảm giác của gia đình, xa xôi, đầm ấm.
Giấc mơ trưa không thành nơi thềm xưa tĩnh lặng. Ngày mai và hôm nay sẽ đi đâu về đâu. Một mai khi nhắc lại, cũng chỉ là một ngày. Trở về nhà xưa, tìm lại chính mình. Giấc mơ chưa thành, phải đi đâu về đâu. Chồn chân, mỏi gối những ngày hoang. Loang lổ trong những mảng màu sáng và tối. Mơ chỉ là mơ. Mộng chỉ là mộng.
Vài giờ trong nhà trắng, nghe lời khuyên của bố, nhớ ra rằng mình là ai. Tại sao phải sống. Ra vậy, những lẽ đời đơn giản, đã quên đi từ khi nào. Ta vẫn là đứa trẻ, vẫn cần lời mẹ cha.
Mai lại là một ngày và cần nhiều cố gắng. Công việc thứ 3 đang chờ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét