Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Kỳ nghỉ thu tự phát

Mùa thu toả nắng lung linh, mùa khu dỗi hờn tiếng mưa. Mùa thu se lạnh gió chiều, mùa thu ấm áp hương hoa sữa trước hiên nhà mỗi tối.

Mùa thu ở Quy Nhơn rất điệu, rất khó hiểu. Phải chăng vì đó là quê hương nên thân thuộc đến nỗi, dù xa nhà bao lâu ta vẫn không thể quên cảm xúc khi thu về.
7 ngày cho một chuyến đi hay cho một sự trở về. Ta biết rằng mình vẫn còn là một người con của "núi đồi và biển cả".
Về rồi lại đi. Kỳ nghỉ này ghi dấu điều gì. Chứng bệnh truyền nhiễm đau mắt đỏ này, cổng nhà có 2 cái camera này, con chó "đẹp trai" vô tình bị nhốt ngoài đường thế là thiên hạ nó thịt mất, 2 con chó con Pi, Pốp nhập vào hộ khẩu nhà 64, xách máy ảnh đi rông, chụp được nhiều ảnh "tạm được", bù lại bị "ôm lăn quay" theo như lời mẹ phán.
Chưng ra đây 1 bức ảnh thấy được 2 sự việc, mắt đỏ và chó con...


Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Đổi thay

Ngày....tháng...năm
Cắt phăng mái tóc vừa dài quá vai. Quay lại hình tượng đầu gấu. Thay đổi cảm xúc. Miễn bàn.

Ngày...tháng...năm
Nhất định phải về nhà. Vì mong mỏi của mẹ, chuyện vặt. Vì cần tiền, hoàn toàn không. Chỉ muốn tìm nguồn năng lượng mới. Đã quyết tâm.

Ngày...tháng...năm
Xin lỗi đại ca "Còm" nha. Nhỏ này trước giờ chưa biết sợ ai. Nể thì có. Ép quá thành ra nổi loạn. Em chưa nhờ vả anh cái gì, bất quá xin lời khuyên. Tưởng là mẹ em chắc, quản thúc em...mơ đi nhá.

Ngày...tháng...năm
Không mua quần áo, quởn quởn bỏ tiền chăm sóc từ đầu tới chân. Cũng chẳng đáng là bao, chẳng qua là hơi lạ so với phong cách bấy lâu thoai.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

15.10

Hôm nay là 15 tháng 10, thứ 5 và chắc chắn là không có gì đặc biệt hơn những ngày đặc biệt. Thế nên mới quá quởn và viết một cái entry nhẳm nhí thế này. Số là...

Sáng nay, đấu tranh tư tưởng vô cùng căng thẳng mới thắng được cám dỗ xin nghỉ ốm chỉ để ngủ. Cuối cùng cũng thì một ngày làm việc chắc không thể khá hơn được hen. Không phải khởi đầu tồi tệ nào cũng dẫn đến kết thúc tồi.

Một thằng nhóc lính mới của mình làm vỡ một cái mặt bàn trong lúc di chuyển xuống tầng hầm để kỳ cọ. Thế là cuối tháng sẽ phải từ bỏ vài tờ polyme thân yêu òi. Chít mày chưa, cho mày chừa, ai biểu lanh chanh như hành không muối. Cứ vài lần đền bồi là tự nhiên đổi tính liền àh.

Chiều nay anh yêu gọi đúng lúc mình vừa về nhà, hem mún đi đâu hết chỉ mún ngủ. Hoá ra cũng hay, chiều nay đột nhiên mưa tầm tã. May cho mình trước khi lê thân về nhà đã kịp mua vài món ngon ngon dự trữ.

Cái thân mình mí bữa nay mệt mỏi quá đến độ muốn hay không cũng phải quay lại với cái thói quen ngày ba cữ thuốc các loại òi. Thoai coi như sống chung với "lũ" vậy. Kế hoạch "mi nhon" lùi lại vô thời hạn vậy.

Ke ke, tối nay không có hẹn với ai, thong thả ngủ, thong thả xem phim và sung sướng khi không cần huỷ hẹn vì mưa quá quá sức to.

6 h tối nhắn tin cho anh yêu mừ không thấy phúc đáp biết ngay là máy trong tình trạng ko liên lạc được. Chắc là dính mưa òi. Tội nghiệp hen. Tự nhiên thấy quyết định đổi ca làm hum qua của mình thật chính xác, hem thui tí xíu nữa cũng phải lon ton đi ra đường cho mưa nó "quất" khơi khơi òi.

Ờ, mà sao lạ quá. Sài Gòn bữa nay mưa dữ dội, làm mình nhớ đến những đêm mưa bão nằm trong căn phòng màu hoàng ngọc của mình ở Quy Nhơn. Nhớ nhà nà, nhớ Mama thân yêu nà. Phải thu xếp về nhà vài bữa quá chứ để má trông cũng buồn lắm àh, từ Tết tới giờ chưa zìa được nà...huhu hic

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Tình ca buồn cho anh


"Cô gái trẻ lần đầu tiên
nghe giọng nói của chàng trai,
trong giây lát nàng đã yêu giọng nói ấy.


Cô gái trẻ trong phút chốc
nghe mùi hương trên tóc chàng trai,
nàng đã bắt đầu yêu mùi hương đó.


Cô gái trẻ đã yêu hơi ấm chàng trai
từ khoảnh khắc đầu tiên chàng cầm tay cô gái.


Và trong giây phút đầu tiên chàng trai
nhìn thấy cô gái, chàng cũng yêu cô mất rồi.


Duyên phận của họ cũng tự nhiên
như đất trời và biển cả....


Chàng và nàng đã yêu nhau như thế

Như bầu trời...

Như mặt đất...

Như biển khơi....

Như sinh mệnh cuộc đời."



Em hát cho anh khúc tình ca tuổi trẻ. Những đắm say, những mơ mộng đầu đời. Lời ca em êm êm như sóng biển, mơ màng treo ở tận khuyết vầng trăng. Anh ơi, sinh mạng này dâng anh, anh cứ chiếm và anh cứ tàn phá. Nếu anh thích những lời ca buồn bã, em sẽ hát. Mắt đã mờ sương, ngây ngô cũng hết. Gió trời vẫn thổi, đất cứ im lìm, biển khơi than van, sinh mệnh em như đèn dầu sắp cạn. Lời ca buồn cho anh, đến khi nào hết ngân nga.

Nếu em không còn nữa, ai sẽ đến bên anh. Nhắm mắt đi, em sẽ về. Em sẽ hát cho anh nghe tình ca buồn trong mộng. Để tinh mơ anh vẫn nhớ về em.

Nếu ngày kia anh muốn nghe em hát, hãy cứ về bên biển. Trùng dương đó linh hồn em ký gửi. Đôi mắt em, đôi mắt của biển, sẽ dõi theo anh trên mọi nẻo đường. Kiếp này, kiếp nữa, kiếp sau nữa, mãi mãi yêu anh.

Ngàn giọt mưa rơi xuống đất, nước chảy thành dòng, vạn dòng tạo ra suối, suối chảy ra sông, sông nối liền tuôn ra biển lớn. Em sẽ biết anh ở đâu và anh có buồn đau.

Nếu ngày mai em không còn bên anh, nếu anh nhớ, hãy cứ về bên biển. Sóng rì rầm là tiếng hát yêu đương. Gió nâng niu là vòng tay ấm áp. Màu của biển màu mắt em thương nhớ.

Em không còn nhưng biển thì còn mãi. Nếu còn yêu anh hãy về nghe em hát. Tình ca buồn lắm anh biết không !!!


Mắt Biển