Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Kỳ nghỉ thu tự phát

Mùa thu toả nắng lung linh, mùa khu dỗi hờn tiếng mưa. Mùa thu se lạnh gió chiều, mùa thu ấm áp hương hoa sữa trước hiên nhà mỗi tối.

Mùa thu ở Quy Nhơn rất điệu, rất khó hiểu. Phải chăng vì đó là quê hương nên thân thuộc đến nỗi, dù xa nhà bao lâu ta vẫn không thể quên cảm xúc khi thu về.
7 ngày cho một chuyến đi hay cho một sự trở về. Ta biết rằng mình vẫn còn là một người con của "núi đồi và biển cả".
Về rồi lại đi. Kỳ nghỉ này ghi dấu điều gì. Chứng bệnh truyền nhiễm đau mắt đỏ này, cổng nhà có 2 cái camera này, con chó "đẹp trai" vô tình bị nhốt ngoài đường thế là thiên hạ nó thịt mất, 2 con chó con Pi, Pốp nhập vào hộ khẩu nhà 64, xách máy ảnh đi rông, chụp được nhiều ảnh "tạm được", bù lại bị "ôm lăn quay" theo như lời mẹ phán.
Chưng ra đây 1 bức ảnh thấy được 2 sự việc, mắt đỏ và chó con...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét