Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

Tôi đã thay đổi ư?

Hay ngày chúng tôi không gặp nhau vì chuyến viếng thăm của mẹ. Hôm nay mẹ đi Indo và chúng tôi đã gặp lại. Anh vừa gửi cho tôi một tin nhắn "A cu nghi 2 ngay ko gap nhau e nho anh lam. Moi 2 ngay thoi ma em thay doi nhieu qua. A chang bit chuyen ji se xay ra cho tuong lai cua chung ta nua."

Tôi sẽ không giải thích, cũng chẳng trả lời. Người là gì của ta, đã không hiểu thì dẫu sao cũng tạ ơn người.

Là một đứa con gái sao lại không có những lúc chênh vênh chứ nhỉ? Khi ta cảm thấy do dự và thiếu tự tin. Mẹ chỉ có duy nhất mình ta dĩ nhiên là sẽ khắt khe với lựa chọn của con gái rồi. Mẹ yêu con nhất và cũng lo cho con nhất. Dĩ nhiên mẹ sẽ chiều theo con rồi. Chuyện chẳng có gì phải bàn. Mẹ ta lại thông minh thế, gieo vào lòng ta bao hoài nghi để cho với tầm nhìn mong manh của một đứa con gái vừa trưởng thành phải bối rối, do dự.

Ừ thì ta hẳn là yêu chàng rồi, vắng 1 ngày cũng thèm hơi ấm của chàng lắm cơ. Nhưng ta lại còn yêu ta nhiều hơn nữa, và yêu tất cả những tiện lợi của cuộc đời độc thân. Con gái mà phải "chảnh" chứ, để cho chàng yêu chiều, nâng niu. Con gái chỉ một lần đò cho nên dù phụ bao người chứ nhất định không phụ chính ta. Ta đơn giản cần một khoảng cách, cần một không gian để độc lập suy nghĩ, "có đáng hay không?" một tấm chồng. Nếu cứ mơ hồ để chàng cuốn vào đôi vòng tay ấm áp chực chờ đầy cám dỗ đó thì còn đâu là minh mẫn để mà suy nghĩ nữa cơ chứ.

Vậy nên dù cho chàng có trách cũng mặc, ta vẫn cứ ơ thờ xem sao. Cũng là một thử thách.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét