Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2007

Chuyện chưa kể...

Hai mươi, cái tuổi dường như là quá lớn để khóc lóc cho những thứ vụn vặt nhưng lại quá nhỏ để dễ dàng lờ đi những cảm xúc hiện hữu.

Tôi cần một chút cái gì đó để tự làm tê liệt thần kinh...khônh gian tuyệt vời ...ánh trăng đêm 14_ thứ mà tôi đã hơn một lần thèm khát_mờ nhạt, xa xăm, vô hồn...âm nhạc theo tôi dập dờn..phả vào tai..tuôn trào giữa hai tai đầy khiêu khích....

Nụ cười rạng rỡ của cô bạn thân ngờ đâu lại là liều thuốc độc đối với tôi...vết thương đã lên da non lại bật máu đau nhức nhối....Để ai đó đang trong tình yêu và ai lại một mình gạm nhấm nỗi đau. Tình yêu .... cái gì đó quá đau..Nỗi nhớ dai dẳng cái cảm giác được yêu thương đó ... Trời càng về khuya tâm trí sắp quên quên nhớ nhớ.. lạnh ...Tôi thèm được yêu như ai đang trong tình yêu..Người yêu dấu ...vẫn mở cửa.. vẫn chờ.. Viết vào đêm những nỗi nhớ bất tận và choáng váng.. đêm .. về đây một mình ta với ta và với đêm ..và dõi mắt về nơi xa...nơi có nỗi nhớ..có anh và kí ức của tôi về mối tình đầu...

1 nhận xét: