
Em muốn viết về anh như một người đã đặt được vào em những mầm non của sự tin tưởng. Em biết rằng mình là một người may mắn. Đối với rất nhiều người, bình thường đã là một điều may mắn nếu vậy em phải là người cực kỳ may mắn mới đúng.
Anh àh! Em đã không nghĩ mình sẽ viết lại câu chuyện của chúng ta nhưng rồi em sáng nay đột nhiên em thấy sợ, sợ chính mình sẽ lãng quên anh. Em sẽ không thể tha thứ được cho mình nếu để điều đó xảy ra. Hãy coi như...đây là một món quà bí mật dành cho anh bởi vì anh sẽ không biết sự tồn tại của nó đâu. Em muốn viết về anh như một điều thật dịu dàng....
Một sự bắt đầu rất lạ lùng...thế mà đã sắp hai năm rồi đó ngày anh và em kết nối nhau. Và cho đến nay em vẫn chưa từng nhìn thấy chân dung của anh, anh cũng vậy cho đến tuần trước...khi em cảm thấy những điều anh làm xứng đáng để em tin tưởng....1 tấm thôi và anh kêu ít....ừ chỉ như thế thôi.
Kỷ niệm về ngày đầu tiên ư? Đã xa đến nỗi em chẳng thể nào hình dung được chính xác là tháng ngày nào nữa.....anh nhắn tin cho cô em họ bắn ba lần đại bác không tới và thế là cả phòng trọ có số của anh....một trò chơi....không ngờ đối với cả em cả anh....chúng ta vượt qua cái ngưỡng hai người xa lạ.
Nếu không phải là em rất dễ kết bạn liệu có chấp nhận kéo dài cuộc chơi đến bây giờ? Nếu không phải là anh kiên nhẫn tại sao thời gian trôi qua vẫn không biến mất. Em thừa nhận rất ham thích ẩn số vì sẽ không dễ dàng quên đi. Anh là một ẩn số chỉ vì một lẽ chúng ta đã không gặp nhau, không nắm tay nhau và cũng không thể nhìn vào mắt nhau khi nói chuyện.
Không hình ảnh, không liên hệ...chúng ta như những linh hồn trôi trên mạng di động liên hệ với nhau bằng giao thức ngôn ngữ....không say mê tới tấp, không lừng khừng rồi dừng lại, chúng ta vẫn thế đều đều nhịp bước quan tâm.
Anh rất hay hỏi rằng em có nhớ anh không?....và em luôn lảng tránh....em không biết anh có hài lòng không nhưng anh cũng chẳng bắt bẻ nên em chưa từng phải trả lời....nhưng em biết ở một nơi nào đấy em đã vô hình chấp nhận anh...một góc nhỏ giữa cái tôi quá lớn của em. Cái nickname của anh cũng không kèm avatar....anh mong muốn em sẽ ghi hình ảnh nào vào tâm trí đây? Và em đã chọn hình ảnh người đàn ông đứng quay lưng vào ánh mắt em....để khi quay lại có thể là bất cứ ai. Anh nhất định thắc mắc tại sao em không gán cho một điều gì đó cụ thể....vì như thế em sẽ lạc lối.
Chưa đủ lớn để mang vào trái tim những tính toán nhưng cũng không còn quá nhỏ để dễ dàng tin tưởng. Em không thuộc loại người thích chộp ngay lấy manh mối đầu tiên mà phỏng đoán....vì thế lại là anh phải mất công rồi.
Công bằng mà nói anh đã thiệt thòi nhiều....em vì thế đã cho anh quyền nắm giữ hình ảnh của em....khuôn mặt thật của em, không son phấn không cầu kỳ. Ngay lúc nhấp chuột vào nút send em đã thoáng nghĩ có nên bấm cancel trước khi quá muộn. Nhưng cuối cùng em lại buông bàn phím chấp nhận bước thêm một bước nữa thật dài về phía anh..một bước quan trọng để đưa chính em vào vùng sáng.....và em sẽ chờ ở đây thôi...chờ anh đi nhanh hơn hoặc chờ anh biến mất.....dù là kết quả nào cũng đáng mong chờ vì chắc chắn nó sẽ thay đổi tương lai hai chúng ta.
Anh là người quá ư lãng mạn nhưng không phải lãng tử hay cao bồi....còn em lại là con chim bất trị...lý trí em mách bảo...không nên mong chờ....và vì thế em hững hờ. Em sẽ không kết thúc cuộc chơi một cách tàn nhẫn. Em hứa sẽ cư xử với anh dịu dàng như có thể. Nhưng em luôn nói sự thật về mình anh không tin thì phải tự tìm hiểu thôi...một cách từ từ anh sẽ chán ghét em...và như thế tốt hơn cho anh.
Anh có bao giờ mệt mỏi chưa trong cuộc chơi của chúng ta? Khi bước chân em đi về phía anh luôn chậm chạp dù cho anh có hối thúc thế nào đi nữa. Em níu kéo con đường lên đỉnh....kéo giãn nó ra hết mức để còn lâu nữa mới phải gặp cái thời khắc kia. Dù sao hy vọng anh có thể đoán được phần nào vấn đề khi nói câu...càng đến gần em anh lại càng thấy sợ...em cũng vậy. Em đã nhìn thấy tương lai chẳng mấy tốt đẹp...vì thế em càng có lý do để sợ. Em luôn nghĩ anh không tài nào chấp nhận được em....quá phức tạp.... còn em chỉ muốn là chính em thôi... cho nên em không còn ảo tưởng...cũng không muốn tạo ra ảo tưởng cho anh.
Đôi khi em nghĩ em nên tỏ ra dịu dàng với anh như kiểu cách anh đã đối xử với em. Nhưng chỉ có vậy em chưa là em. Anh đã rất ngạc nhiên khi phát hiện trong em tồn tại đến hai con người. Anh chỉ muốn được nói chuyện với cô gái ngọt ngào thôi sao? Vậy những cái tôi khác của em sẽ làm gì trong lúc đó....nó phải chết sao hay ngủ vùi.....tất nhiên là không thể rồi....vì thế em sẽ không chọn anh.
Dù sao đi nữa anh đã thực sự tồn tại, đã dành được một chỗ trong trái tim em...tiếc là nó chưa đủ lớn. Đến lúc nào đó em sẽ phải tự tay kết thúc tất cả. Em hứa sẽ không quá hấp tấp, sẽ chờ cho đến khi anh sẵn sàng, sẽ đến bên anh mọi lúc anh cần và ít ra em sẽ không quên anh. Cho mọi câu hỏi em chỉ có một câu trả lời...anh đáng được đối xử tử tế.
Cuối cùng cảm ơn anh đã bên em trong những ngày tháng qua, đã mến em hơn mức nhận được. Tình cảm đó khiến em thấy mình may mắn giữa đời nhiều bất hạnh, dù tương lai vô vọng em cũng sẽ không ân hận. Cảm ơn anh và chúc anh mọi điều nên chúc!
bai viet hay lam An ah.
Trả lờiXóaBiết là không bao giờ nhận được sao vẫn còn gửi đi? Anh nghĩ là em muốn nói chuyện với chính mình, để cân nhắc, để tự khích lệ hay an ủi mình đó thôi!
Trả lờiXóa