Chị!
Em có một ngày cả vui vẻ, đáng ra phải như vậy.
Bỏ qua diễn tiến của lần offline cà phê bệt, bỏ qua cả cảm giác buồn chán khi xuyên qua những ngõ ngách dài hun hút để tìm một căn phòng...
Tất cả những gì đáng lưu tâm chỉ là một tâm trạng bứt bối, tù túng vì không biết làm gì, nói gì, nên gì.
Em đã muốn ôm chị vào lòng xiết bao, khi thu vào tầm mắt là dáng hình nhỏ bé của chị lơ ngơ tìm điểm tập trung.
Em có cảm giác chị có điều gì đó rất buồn, dường như chị đang ở trong một pháo đài kiên cố và phủ đầy sương. Em giơ tay ra nhưng không thể kết nối, em đưa mắt nhìn nhưng chẳng thấy gì cả.
Có thể em lầm, có thể sự việc chưa bao giờ từng như thế. Nhưng tại sao, tại sao em lại có cảm giác chị thân thuộc đến thế, như một người thân trong gia đình.
Và tại sao chị không cho phép em đi vào thế giới của chị ? Em đã cố gắng biết bao. Tại sao mỗi khi chị gửi tới em một dòng tin nhắn em lại cảm thấy vui? Tại sao mỗi khi gặp chị, đôi khi chỉ là công việc, em lại thấy háo hức. Kiểu háo hức như sắp về nhà.
Em có câu trả lời cho thắc mắc đó, tất nhiên. Và nó làm em thất vọng. Khoảng cách tuổi tác, kinh nghiệm có thể là một nguyên nhân nhưng không phải là tất cả. Điều đó có gì quan trọng khi cánh cửa đã đóng. Vẫn ở đây và đợi, có thể một lúc nào đó nó sẽ mở ra.
Cầu mong những điều tốt đẹp sẽ đến với chị...........................................................mãi mãi. Điều em muốn nói.
Khờ quá, cứ bình thường đi, chị vẫn vậy mà, có sao đâu chứ.
Trả lờiXóaDù gì thì cũng cảm ơn em nhiều lắm! Nice day nghe!