Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009

Phù..mệt

Lại sốt, lại nhức đầu đến mức muốn đập đầu vào tường, lại thấy trần nhà quay quay. Tóm lại là lại ốm lần thứ n.
Lỗi tại nó cả, thích dầm mưa đến thế.
Đi đến Phương Nam book cafe đọc sách. Dính phải cơn mưa rất to, ướt lướt thướt, vui đáo để. Ngồi trong phòng máy lạnh mà run. He he trà rất ấm, sách rất hay, người yêu rất dễ thương....tuyệt...trừ cái vụ quá lạnh. Anh hỏi "Có lạnh không?" Tất nhiên phải trả lời "Không" rồi. Nên như thế. Dù sao thì cũng đúng một phần, da mặt, da tay đều rất ấm.
Đêm cà phê ở Q.A với 8x, vui vui rất vui. Trà cũng rất ấm. người cũng rất ấm, thậm chí bắt đầu thấy nóng đầu.
11h đêm...chà chà triệu chứng cảm sốt bắt đầu rồi. Mệt mỏi rã rời. Nói với anh muốn ngừng liên lạc 30 tiếng. Anh hỏi tại sao. Tất nhiên là anh sẽ hỏi. "Để sau đó nhớ anh nhiều hơn". Nghe rất lãng mạn. Và bi giờ nó bắt đầu thấy lo, 30 tiếng có đủ để phục hồi công lực chưa nhỉ? Chiều nay chắc phải nghỉ làm. Đang rất thiếu nhân sự, chắc nó chỉ nên nghỉ nửa buổi thôi.
Mệt, mệt, rất mệt....tối qua ngủ đến 9 tiếng...vẫn mệt.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2009

Tình cũ đã qua

Tình Cũ Đã Qua

Sáng tác: Bùi Anh Dũng



Còn nghe trong gió một chút vấn vương tình yêu đó
Cuộc tình nên thơ giờ tan biến như một giấc mơ
Và thời gian trôi
Tình yêu năm xưa giờ này thành vết thương
in dấu mãi trong tim
Giờ đây quay lưng tình cũ
Còn giữ mãi kỉ niệm buồn cho ai

Đã bao nhiêu đêm về mình ai lẻ bóng
Đã bao nhiêu tháng ngày trông ngóng ai về
Còn thương tiếc chi khi nay đã xa
Hãy quên đi ngày hôm qua
Hãy quên đi ân tình mình trao ngày ấy
Hãy quên nhau cho lòng vơi bớt hiu quạnh
Biết đâu chăng mai đây rồi em tìm thấy
Tình yêu mới thắp sáng lại tim em





Kết thúc sẽ bằng một câu quen thuộc của Mắt biển "Hên xui"

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Ngoại lệ

Cái gì không theo quy luật tức là ngoại lệ.
Tôi đã từng đưa ra tiêu chuẩn thế nào nhỉ? Về người đàn ông của mình. To lớn, đẹp đẽ như Daniel Craig àh. Tôi không có ảo tưởng đó. Tôi thích một người có đôi mắt sáng, bàn tay dài và ấm. Tôi đề cao trí tuệ, sự lịnh lãm, sành chơi, tính kiềm chế và lòng tự trọng. Tôi căm ghét những kẻ ba hoa dù hiển nhiên tôi đủ sáng suốt để không phí thời giờ mở mắt cho họ. Tôi đã từng đòi hỏi rất nhiều ở những thứ tôi sở hữu. Và tôi đã từng luôn chọn những người có giá trị hơn chính mình rất nhiều. Những kẻ được mệnh danh là chiến thần. Luôn thắng trong các đua tranh từ bằng cấp đến các giải thưởng. Những kẻ có nền tảng học vấn, địa vị và tài chính tốt cho dù tôi chưa bao giờ cần tới từng đồng xu của họ và không có họ bên cạnh tôi vẫn có toả ra thứ ánh sáng của riêng mình.
Mắt biển là tôi. Carmen cũng là tôi. Tự do, phóng khoáng và bất cần. Tiền là gì? Là giấy. Tôi có thể tự kiếm được đủ những tờ giấy đó cho chính mình. Bằng sức mình. Tôi chắc mình không đủ đam mê và tham vọng để trờ thành tỷ phú nhưng tôi chắc chắn tôi nuôi được chính mình. Mẹ tôi, một người phụ nữ độc lập, tài hoa và cực kỳ thông tuệ, bà đã nói sẽ không là một gánh nặng của tôi. Tôi đã không còn bất cứ trở ngại nào trên con đường là chính mình.
Tôi phải biết ơn sự dạy dỗ còn hơn là nghiêm khắc của mẹ. Biến tôi trở thành một người độc lập, tháo vát, tự chủ và tôn sùng tính sở hữu cá nhân. Tôi cần một tương lai ổn định vững vàng với từng chi tiết cuộc đời là của chính tôi.
Và giờ đây tôi chấp nhận anh. Như là một phần cuộc đời mình. Tôi biết chắc tôi chưa yêu anh. Nhưng tôi hứa sẽ trân trọng anh cho đến khi nào còn có thể. Anh là một ngoại lệ cho nhưng sự lựa chọn của tôi. Tôi chưa bao giờ chọn một người gần như là một con số 0 tròn trĩnh như vậy cả. Tôi có thể hy vọng ở tương lai. Nhưng với tôi tương lai cũng chỉ là một ẩn số, có thể ước đoán nhưng không chắc chắn. Và từ lâu tôi từ bỏ ảo tưởng và tất cả những gì không chắc chắn. Tôi cũng không biết tại sao tôi chọn anh, liệu tương lai tôi có hối hận không. Hy vọng là không. Mà cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Tôi biết anh đang sống tương đối lành mạnh và cố gắng rất nhiều trong công việc. Đó là điều kiện cần cho tương lai. Điều kiện đủ phụ thuộc vào thời gian và chính tôi.
Cuộc sống luôn tồn tại những ngoại lệ mà tôi không ngờ tới. Thay vì sợ lại và chạy trốn tôi sẽ chấp nhận và cố gắng vì nó.

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Chiều một mình lang thang

Có một ngày em không yêu anh

Em về nơi xa, mặc chiếc áo anh chưa từng thấy.

Có một ngày

Em cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác,

những nỗi buồn của mùa mưa khác

những buồn vui anh chưa có bao giờ




Ngày em không yêu anh, em tràn ngập niềm vui rời xa căn nhà cũ




Chiếc áo sờn vai em đã thay bằng màu áo khác

Ngày ấy anh bắt đầu bằng bước chân của ngày quen em.

Anh đã là một chàng trai mang màu tóc khác

nhưng năm tháng cuộc đời

vẫn như ngày xưa...




Cuả một ai đó mà một lúc nào đó trong quá khứ tôi tình cờ có được

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

Đêm qua thật tuyệt

Tại sao tôi lại có cảm giác nóng bừng 2 má và hơi lảo đảo khi chỉ uống có mỗi một ly Chi Chi nhỉ? Có thể tôi say âm nhạc, thứ rock nóng bỏng chứ không hề điên loạn ở bar Acoustic. Có thể vì lượng máu trong cơ thể giảm đi 250ml làm giảm khả năng chống lại chất cồn. Sáng qua đi hiến máu trong tình trạng thiếu ngủ. Có thể vì mệt mỏi, cả một ngày vật lộn ở công ty. Chả biết nữa, biết rằng cơn chếnh choáng dịu dàng đưa tôi vào một giấc ngủ không mộng mị.
Giọng ca nữ của ban nhạc biểu diễn lúc 10h đêm qua tên Trang thì phải. Cô ấy hát hay tuyệt. Không chỉ những ca khúc nước ngoài. Cô ấy hát Rêu phong và tôi quên nỗi sầu đau vô vọng trong lòng.
Tôi cũng thích giọng của anh chàng đầu trọc 80% + một búi rơm nhỏ. Anh ta hát nhiều ca khúc mà tôi thuộc nhưng tôi đặc biệt thích Wake me up when september ends. Triệu Phi người bạn tuyệt vời của tôi, một con người thuộc về Rock và màn đên cũng sinh ra trong tháng chín. Khi 2 cánh cửa nặng nề của Acoutic mở ra dưới sức mạnh cơ bắp của 2 gã bảo vệ, tôi bước vào không gian ầm ỹ của Rock, Wake me up when september ends khiến tôi cảm thấy nơi đây thật thân thuộc.
Đêm qua rất đặc biệt. Tôi hài lòng vì đã quyết định hất tung đống chăn mền, rời khỏi tình trạng uể oải, ra khỏi nhà và quay lại là chính mình. Mặc một chiếc váy thô đơn giản, trang điểm đậm, hơi phung phí mùi hương Flora by Gucci và lái xe thật chậm trong đêm. Đêm mùa hè Sài Gòn dịu mát, như sắp mưa nhưng lại không mưa, thời tiết đẹp hiếm có. Đi vào một bar Rock nghe nhạc thay vì vào sàn nhảy giật dẹo điên loạn. Lắng nghe và rung động thực sự. Không gào thét mấy câu tiếng Anh vô nghĩa, không giặt giũ mớ tóc ngắn tội nghiệp của mình. Chỉ yên lặng, nghe và để âm nhạc cuốn trôi đi phiền muộn, bối rối lẫn tâm tư không lối thoát của mình. Và thực ngạc nhiên khi bầu trời trong sáng lại trải ra trong đêm tối. Tôi quyết định sẽ làm lại từ đầu, sẽ bắt đầu một hướng đi mới. Thử thách lại hiện diện ở phía trước. Sẽ khó khăn, sẽ mệt mỏi nhưng ít nhất tôi sẽ không có cảm giác chán ngắt như lúc này.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009

Nụ hôn


Đôi môi em mềm mại
mịn như nhung
và nồng ấm
che lối lâu đài huyền bí

Anh đã xâm lăng vào chốn ấy
Khẽ khàng
nụ hồng hé nở
Chẳng dè chừng
Anh toan giật tung cánh cửa

Công chúa đang ngủ say
Đánh thức khỏi những giấc mơ
Là chiếc hôn chinh phục
Uớp đẫm môi cô trong rượu tình
Thánh thần ban cho những kẻ yêu nhau

Trái tim cô kiên nghị, trầm tĩnh
Dâng trào dung nham nóng bỏng
Hơi thở cô dịu êm như rừng già
Run rẩy phập phồng cánh bướm

Ôi trái cấm độc địa và đẹp đẽ
Nụ hôn anh đã dạy cô
Tình yêu ôi cánh chim hoang dã
Tung cánh bay bất cần bờ bến

Nụ hôn anh
Phong kín trái tim em
Giữ chặt tâm trí em
Ôm ấp linh hồn em

Buộc em phải
Chỉ biết yêu anh
Nghĩ về anh
Mơ đến anh
Của anh mãi mãi.

Thao Cam Vien

 
 
 
 
Posted by Picasa