Tại sao tôi lại có cảm giác nóng bừng 2 má và hơi lảo đảo khi chỉ uống có mỗi một ly Chi Chi nhỉ? Có thể tôi say âm nhạc, thứ rock nóng bỏng chứ không hề điên loạn ở bar Acoustic. Có thể vì lượng máu trong cơ thể giảm đi 250ml làm giảm khả năng chống lại chất cồn. Sáng qua đi hiến máu trong tình trạng thiếu ngủ. Có thể vì mệt mỏi, cả một ngày vật lộn ở công ty. Chả biết nữa, biết rằng cơn chếnh choáng dịu dàng đưa tôi vào một giấc ngủ không mộng mị.
Giọng ca nữ của ban nhạc biểu diễn lúc 10h đêm qua tên Trang thì phải. Cô ấy hát hay tuyệt. Không chỉ những ca khúc nước ngoài. Cô ấy hát Rêu phong và tôi quên nỗi sầu đau vô vọng trong lòng.
Tôi cũng thích giọng của anh chàng đầu trọc 80% + một búi rơm nhỏ. Anh ta hát nhiều ca khúc mà tôi thuộc nhưng tôi đặc biệt thích Wake me up when september ends. Triệu Phi người bạn tuyệt vời của tôi, một con người thuộc về Rock và màn đên cũng sinh ra trong tháng chín. Khi 2 cánh cửa nặng nề của Acoutic mở ra dưới sức mạnh cơ bắp của 2 gã bảo vệ, tôi bước vào không gian ầm ỹ của Rock, Wake me up when september ends khiến tôi cảm thấy nơi đây thật thân thuộc.
Đêm qua rất đặc biệt. Tôi hài lòng vì đã quyết định hất tung đống chăn mền, rời khỏi tình trạng uể oải, ra khỏi nhà và quay lại là chính mình. Mặc một chiếc váy thô đơn giản, trang điểm đậm, hơi phung phí mùi hương Flora by Gucci và lái xe thật chậm trong đêm. Đêm mùa hè Sài Gòn dịu mát, như sắp mưa nhưng lại không mưa, thời tiết đẹp hiếm có. Đi vào một bar Rock nghe nhạc thay vì vào sàn nhảy giật dẹo điên loạn. Lắng nghe và rung động thực sự. Không gào thét mấy câu tiếng Anh vô nghĩa, không giặt giũ mớ tóc ngắn tội nghiệp của mình. Chỉ yên lặng, nghe và để âm nhạc cuốn trôi đi phiền muộn, bối rối lẫn tâm tư không lối thoát của mình. Và thực ngạc nhiên khi bầu trời trong sáng lại trải ra trong đêm tối. Tôi quyết định sẽ làm lại từ đầu, sẽ bắt đầu một hướng đi mới. Thử thách lại hiện diện ở phía trước. Sẽ khó khăn, sẽ mệt mỏi nhưng ít nhất tôi sẽ không có cảm giác chán ngắt như lúc này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét