Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Ngoại lệ

Cái gì không theo quy luật tức là ngoại lệ.
Tôi đã từng đưa ra tiêu chuẩn thế nào nhỉ? Về người đàn ông của mình. To lớn, đẹp đẽ như Daniel Craig àh. Tôi không có ảo tưởng đó. Tôi thích một người có đôi mắt sáng, bàn tay dài và ấm. Tôi đề cao trí tuệ, sự lịnh lãm, sành chơi, tính kiềm chế và lòng tự trọng. Tôi căm ghét những kẻ ba hoa dù hiển nhiên tôi đủ sáng suốt để không phí thời giờ mở mắt cho họ. Tôi đã từng đòi hỏi rất nhiều ở những thứ tôi sở hữu. Và tôi đã từng luôn chọn những người có giá trị hơn chính mình rất nhiều. Những kẻ được mệnh danh là chiến thần. Luôn thắng trong các đua tranh từ bằng cấp đến các giải thưởng. Những kẻ có nền tảng học vấn, địa vị và tài chính tốt cho dù tôi chưa bao giờ cần tới từng đồng xu của họ và không có họ bên cạnh tôi vẫn có toả ra thứ ánh sáng của riêng mình.
Mắt biển là tôi. Carmen cũng là tôi. Tự do, phóng khoáng và bất cần. Tiền là gì? Là giấy. Tôi có thể tự kiếm được đủ những tờ giấy đó cho chính mình. Bằng sức mình. Tôi chắc mình không đủ đam mê và tham vọng để trờ thành tỷ phú nhưng tôi chắc chắn tôi nuôi được chính mình. Mẹ tôi, một người phụ nữ độc lập, tài hoa và cực kỳ thông tuệ, bà đã nói sẽ không là một gánh nặng của tôi. Tôi đã không còn bất cứ trở ngại nào trên con đường là chính mình.
Tôi phải biết ơn sự dạy dỗ còn hơn là nghiêm khắc của mẹ. Biến tôi trở thành một người độc lập, tháo vát, tự chủ và tôn sùng tính sở hữu cá nhân. Tôi cần một tương lai ổn định vững vàng với từng chi tiết cuộc đời là của chính tôi.
Và giờ đây tôi chấp nhận anh. Như là một phần cuộc đời mình. Tôi biết chắc tôi chưa yêu anh. Nhưng tôi hứa sẽ trân trọng anh cho đến khi nào còn có thể. Anh là một ngoại lệ cho nhưng sự lựa chọn của tôi. Tôi chưa bao giờ chọn một người gần như là một con số 0 tròn trĩnh như vậy cả. Tôi có thể hy vọng ở tương lai. Nhưng với tôi tương lai cũng chỉ là một ẩn số, có thể ước đoán nhưng không chắc chắn. Và từ lâu tôi từ bỏ ảo tưởng và tất cả những gì không chắc chắn. Tôi cũng không biết tại sao tôi chọn anh, liệu tương lai tôi có hối hận không. Hy vọng là không. Mà cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Tôi biết anh đang sống tương đối lành mạnh và cố gắng rất nhiều trong công việc. Đó là điều kiện cần cho tương lai. Điều kiện đủ phụ thuộc vào thời gian và chính tôi.
Cuộc sống luôn tồn tại những ngoại lệ mà tôi không ngờ tới. Thay vì sợ lại và chạy trốn tôi sẽ chấp nhận và cố gắng vì nó.

1 nhận xét:

  1. Hãy luôn tin vào lựa chọn của chính mình bạn hiền à. Mình luôn tự hào về cậu!

    Trả lờiXóa