Cơn mưa hôm nay 1.9 kéo dài rất lâu từ xế chiều đến tận lúc này, gần 1h sáng rồi. Nó đã cố tình kéo dài đường về nhà ra tới 18 cây số để được thoả thích dầm mưa. Tốc độ giảm xuống còn 40-50 km/h trong mưa. Lái xe nhanh hơn mức ấy sẽ bị mưa quất vào da thịt đau không chịu nổi. Mấy đầu ngón tay nó nhăn nheo vì ngấm nước tê dại. Lạnh run. Mưa ở đâu cũng thế. Đối với nó mưa luôn đi kèm 2 đặc tính bất biến: buồn và lạnh.
Có lẽ đêm nay sẽ phải trả giá, cơ thể nó dạo này không còn giỏi chịu đựng như xưa. Nó chấp nhận. Nó cần cơn mưa này, nó cần cảm giác gần như là tê liệt này. Hai tách cà phê đen không đường không đá làm tim nó đập hối hả, đầu óc nó trống rỗng. Từng giọt nước mắt của trời lăn xuống gò má nó, chảy tràn lên môi nó. Thứ nước thánh này không mặn như nước mắt của nó nhưng vẫn đầy đau xót, Nó tự hỏi, nó phải làm gì đây để cứu rỗi chính linh hồn chai đá của nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét