
Tối nay đến Q.A cũng với những người bạn trong nhóm 8x bàn bạc kế hoạch trung thu. Năm nay vẫn về Cần Giờ để vui cùng bọn trẻ kém may mắn.
Nói tới trung thu, mhững mùa trung thu mà mình luôn nhớ kỹ toàn là gắn với những chuyến tình nguyện.
Năm 2004 là chương trình "Chào Chị Hằng, Chào Chú Cuội" cho 23 trẻ em cơ nhỡ ở lớp học tình thương phường Lê Lợi_Quy Nhơn cùng nhóm Helping Hand_QNC
Năm 2006, H2 và "Những người bạn" tổ chức vui chơi cho các bé thiểu năng có, tật nguyền có, cơ nhỡ có ở 38 Tú Xương. Đó là năm đầu tiên mình vào Sài Gòn.
2008 và năm 2009 này nữa rước đèn cùng các em thiểu năng trường Chuyên Biệt Cần Thạnh.
Nụ cười trẻ thơ đã làm trái tim ta vui sướng, kỷ niệm cùng các em thắp sáng những tháng ngày ta qua.
Trung Thu này ta cũng nhớ đến quê nhà, nhớ một ngày xưa rất xưa, khi phố còn nghèo và những con đường còn chìm trong tăm tối chứ chưa lung linh ánh sáng như bây giờ. Lũ trẻ con chúng ta mê mải theo tiếng trống múa lân, mang đủ thứ từ hạt bưởi khô đến lon sữa bò ra chế tác thành đồ chơi. Lồng đèn của hai chị em cô bé gần nhà luôn đẹp nhất xóm, bố cô bé là một nghê nhân khắc gỗ, hết sức khéo tay. Mẹ ta thì chẳng quan tâm lắm đến mấy món đồ thủ công nhưng mẹ mang về cho ta vài cuốn sách dạy làm đèn lồng. Mấy cuốn lịch cũ can lại thành giấy cứng, rồi đem chì sáp ra tô màu đủ kiểu. Những chiếc lồng đèn vớ vẩn ấy hễ nghiêng ngả là cháy ngay.Chưa kể hễ không đứt tay vì vót đũa tre thì cũng gõ búa vào tay thay vì mấy cái đinh bé tí. Cái thú tự làm lấy dạy cho ta nhiều điều, kiên nhẫn này, biết suy nghĩ tìm cách xoay sở này và cũng nảy sinh ra lắm trò rắc rối. Đứa này dạy đứa kia, thế rồi những đêm rằm đứa nào cũng hăm hở trong tay một thứ gì đấy. Có những mùa trăng ta cực hí hửng mỗi khi mẹ mua bưởi, tẩn mẩn gỡ nhân từng hạt bưởi, phơi khô rồi xâu thành vòng. Mùi bưởi cháy rất đặc biệt, dầu dầu thơm thơm. Mà có chắc là mùi bưởi thơm hay hương tuổi thơ đã lung linh trong ký ức. Những đêm sáng trăng, khoảng sân trước nhà ghi dấu đủ trò tre con. Bọn trẻ con gái chúng tôi lúng xúng xếp gạch thành một ngôi nhà rồi thắp nến bên trong, xếp bằng thàn vòng tròn nghêu ngao hát đủ thứ gà vịt chó mèo. Còn bọn trẻ con trai lại khoái trò đánh trống thổi kèn vác trống đi múa may khắp nơi. Thích xem nhất là mấy anh lớn các lò võ, múa rồng, múa lân hết sức đẹp mắt.
Ta lại nhớ đến những ngày khác, những ngày mà trăng là niềm an ủi duy nhất khi sở hữu một người cha vô dụng và mẹ thì là lý do nghe mắng chửi nhiều nhất. Những ngày ta khóc thầm trong một xó nhà chỉ mong cho ngày trôi qua no cơm chứ đừng no đòn và cha ta đừng nổi hứng mang ta đi chu du khắp nơi. Một ngày ở trong nhà, không chăn ấm cũng còn đỡ hơn trên nóc mộ. Ngày ấy ta có biết trung thu là gì, chỉ biết có một thứ bánh mà để trên bàn rất đẹp nhưng không dành cho ta. Bà chị họ đáng ghét cứ thích khoe đủ thứ. Mấy ông chú cứ hễ say là xài tới tứ chi tẩm quất. Chẳng ai nghĩ rằng ta còn bé thế đã nhớ được tất cả những chuyện này. Cũng chẳng sao, trăng bao năm vẫn là trăng, ta thì theo thời gian cũng đã đứng được trên chân của mình và cười ngạo nghễ với những người vẫn còn mải mê giành giật cái vốn của cải ít ỏi của nhau.
Trung thu này ta nhớ mẹ, nhớ mâm cỗ mẹ dọn, nhớ ấm trà ông pha, nhớ nồi chè bà nấu trong những ngày thu cả nhà nhàn nhã ngắm trăng. Ông bà giờ đã yếu lắm rồi, không còn cái phong thái năm xưa nữa. Cả nhà giờ bận rộn, các em ta giờ đầy đủ hơn, đồ chơi chất cao như núi, quà bánh quanh năm chẳng thiếu nhưng cái thú vui đích thực của đêm rằm thì chưa chắc đã được hưởng trọn vẹn như ta khi xưa.
