Lâu rồi em mới có một buổi chiều nhàn nhã như chiều nay. Mọi khi nếu không đi làm thì cũng đi chơi, hết bạn tới bè, không anh yêu thì cũng hội nhóm.
Sáng nay du hí Bình Quới, lết bộ đã đời, đêm qua thiếu ngủ. Logic là vừa về đến nhà đã lăn ra ngủ, đến khi tỉnh dậy thì mưa, khỏi ra ngoài lun.
Mưa, em thích mưa lắm. Thích đi dưới mưa, thích nhảy múa trong màn mưa, thích xoè bàn tay ra hứng mưa vào lòng. Lặng ngắm từng hạt mưa bay bay ngoài ô cửa lòng em lâng lâng một cảm giác bình yên. Lạ!
Đôi mắt em nhìn vào màn mưa kia rất thực vậy mà linh hồn em cứ mơ về một cơn mưa đã không còn là thực. Mưa đã ở nơi này, còn Gió thì cứ mãi rong chơi ở một nơi nào đó. Chúng ta có duyên, có nợ nhưng phúc phận chẳng có thì biết làm sao. Ngày tháng trôi qua, em đã hết ngây ngô. Tình đến rồi đi, em cũng sắp hoá đá mất rồi. Em ngày xưa, mong manh trong trắng như một nụ hồng vừa hé. Em ngày nay gợi tình mãn khai nhưng cũng đầy gai nhọn. Và năm tháng sẽ phủ lên em lời phán quyết của số phận. Em của ngày mai chắc sẽ phai tàn hương. Em là Carmen, tự do kiêu hãnh. Giấu nỗi buồn vào trong đáy mắt, giấu hờn tủi vào trong cạn hồn, em nung chảy nổi đau để kết men huyền bí. Em đang dệt một tấm lưới tình, vững chắc hay không em cũng chẳng biết. Chiếc lá đi hoang lang thang trong làn gió chiều thu. Giấc mộng uyên ương rơi theo bóng chiều, trả lại em hư thực của đêm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét