Hôm nay là 15 tháng 10, thứ 5 và chắc chắn là không có gì đặc biệt hơn những ngày đặc biệt. Thế nên mới quá quởn và viết một cái entry nhẳm nhí thế này. Số là...
Sáng nay, đấu tranh tư tưởng vô cùng căng thẳng mới thắng được cám dỗ xin nghỉ ốm chỉ để ngủ. Cuối cùng cũng thì một ngày làm việc chắc không thể khá hơn được hen. Không phải khởi đầu tồi tệ nào cũng dẫn đến kết thúc tồi.
Một thằng nhóc lính mới của mình làm vỡ một cái mặt bàn trong lúc di chuyển xuống tầng hầm để kỳ cọ. Thế là cuối tháng sẽ phải từ bỏ vài tờ polyme thân yêu òi. Chít mày chưa, cho mày chừa, ai biểu lanh chanh như hành không muối. Cứ vài lần đền bồi là tự nhiên đổi tính liền àh.
Chiều nay anh yêu gọi đúng lúc mình vừa về nhà, hem mún đi đâu hết chỉ mún ngủ. Hoá ra cũng hay, chiều nay đột nhiên mưa tầm tã. May cho mình trước khi lê thân về nhà đã kịp mua vài món ngon ngon dự trữ.
Cái thân mình mí bữa nay mệt mỏi quá đến độ muốn hay không cũng phải quay lại với cái thói quen ngày ba cữ thuốc các loại òi. Thoai coi như sống chung với "lũ" vậy. Kế hoạch "mi nhon" lùi lại vô thời hạn vậy.
Ke ke, tối nay không có hẹn với ai, thong thả ngủ, thong thả xem phim và sung sướng khi không cần huỷ hẹn vì mưa quá quá sức to.
6 h tối nhắn tin cho anh yêu mừ không thấy phúc đáp biết ngay là máy trong tình trạng ko liên lạc được. Chắc là dính mưa òi. Tội nghiệp hen. Tự nhiên thấy quyết định đổi ca làm hum qua của mình thật chính xác, hem thui tí xíu nữa cũng phải lon ton đi ra đường cho mưa nó "quất" khơi khơi òi.
Ờ, mà sao lạ quá. Sài Gòn bữa nay mưa dữ dội, làm mình nhớ đến những đêm mưa bão nằm trong căn phòng màu hoàng ngọc của mình ở Quy Nhơn. Nhớ nhà nà, nhớ Mama thân yêu nà. Phải thu xếp về nhà vài bữa quá chứ để má trông cũng buồn lắm àh, từ Tết tới giờ chưa zìa được nà...huhu hic
Đúng là nhảm thấy ghê mừ. Mi zìa đi tao đãi vài bữa quên đường vào Nam lun.
Trả lờiXóa