Thứ Tư, 30 tháng 4, 2008

Đêm ở Yoko

Một đêm nghe nhạc Rock n' Roll ở quán Yoko. Và thơm mùi nhang. Và gặp một người xa lạ.

Nam nhân vật chính là một chàng trai quê Phan Thiết, một người có tên là Biển, một người bạn trên Mạng cộng đồng Cyvee.com, một người có gu nhạc giông giống mình, một người có sở thích săn lùng quán độc......chà túm lại là một nhân vật thú vị.

Nữ nhân vật chính hum nay mặc một cái quần Jean lửng cổ lỗ sỹ, áo thun chui đầu màu lông chuột có mũ và đính trên tai phải 3 chiếc khuyên, vớ đen và giày búp bê kiểu thể thao. Cô ta mơ màng chìm đắm trong tiếng hát bùng nổ từ những con tim biết yêu và biết sống.

Nam nhân vật phụ là các chàng trai trong ban nhạc : một piano, một trống, 2 guitar điện và 1 cây guitar thùng của chàng ca sĩ da nâu.

Nữ nhân vật phụ thứ nhất là cô ca sỹ tóc xoăn với áo sơ mi trắng bó chặt vào tấm thân siêu mảnh, quần Jean ống túm và giày bốt rêu nhạt da trơn.

Những giọng hát không thật hoàn hảo, tôi vẫn nhận ra những chỗ hơi vênh, một bản phối nhạc không thật xuất sắc với những đoạn kết hợp gồ ghề. Nhưng cái tôi cảm nhận được ở không gian âm nhạc đó sự nóng ấm, niềm phấn khích, tình yêu và tuổi trẻ.

Một đêm tuyệt vời! Sau một ngày mưa tầm tã, đêm nay Sài Gòn mềm mại hơi sương, cái lạnh mong manh này thật dễ chịu. Âm nhạc cũng rất tuyệt. Và cả mùi hương ngọt ngào, thanh khiết của những đóa hoa Huệ cánh dài trắng muốt. Lọ hoa đặt ngay dưới chỗ ngồi của chúng tôi, quả là một cái dịp may hiếm hoi. Ngoài phố dù là ngay vào tháng tư này cũng rất khó bắt gặp trên phố loại hoa này. Và cả người bạn đồng hành cũng không chê nên lời được....ặc

Chú thích cho những người bạn không rành về hoa hòe: Hoa huệ ở đây ko phải loại hoa cúng đâu nhá. Nó có nhiều tên lắm như : loa kèn, bách hợp, thụy liên, văn hoa. Hoa huệ là cái tên được nhắc đến tranh của Tô Ngọc Vân : "Thiếu nữ bên hoa huệ"

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2008

Sài Gòn lại đến mùa mưa

Một chiều...... mưa về phố, xối xả, mạnh mẽ, bùng nổ...... Cái nhịp nắng mưa, mưa nắng đó chẳng có gì là xa lạ. Sài Gòn lại đang chứng kiến một mùa mưa. Những cơn mưa sẽ dài, sẽ nặng và phố sẽ dập dềnh nước. Em nhớ anh da diết. Vì một lẽ gì đó, chúng ta làm bạn của nhau trong bốn mùa, yêu nhau trong mưa, hứa hẹn trong gió đông lạnh giá và chia tay trước khi mùa mưa đến. Sài Gòn không vắng anh, không vắng em......giờ đây nó thiếu vắng tình yêu của hai chúng ta.

Một mùa mưa khác. Sẽ vẫn còn đó những u buồn và nước mắt. Em vẫn không quên được anh, vẫn lặng lẽ đợi chờ. Căn phòng em đã khác, quần áo em đã khác, thân thể em cũng đã đổi khác nhưng tình yêu đó vẫn vậy. Đắm say, nồng cháy........chẳng còn gì để đợi, chẳng còn gì để mong, chẳng còn oán thán. Chỉ còn một tình yêu, trong sáng như pha lê, mỏng manh như cơn gió, lặng lẽ như chiều mưa........yêu vì không thể nào làm khác, thế thôi. Em rồi sẽ ra sao, sẽ trưởng thành, sẽ dịu dàng hơn, sẽ nồng nàn hơn.......tình yêu đó cũng vậy, không phải là tro tàn quá khứ mà là máu chảy trong tim, hiển nhiên tồn tại, luôn luôn biến đổi........không hề biến mất. Em biết em đâm ra mắc cái bệnh thời tiết, mùa mưa lạnh lẽo này em sẽ buồn lắm. Dù có lao vào các công tác xã hội hay điên đảo trong một trò chơi nào đó, hay cả khi đốt cháy từng giây phút cho công việc......em vẫn chỉ là em thôi. Là một cô gái nhỏ, yếu đuối và ngu ngốc. Em không còn thắc mắc, phải làm sao để quên đi, phải làm sao để sống tốt. Có lẽ nỗi đau cũng giúp người ta trưởng thành.

Mùa mưa Sài Gòn đã đến, mang những ký ức trở về, run rẩy, vỡ nát.......

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2008

Buồn cười....

Lẫu đuôi bò và một chai Sài Gòn xanh, những mẩu chuyện và người đàn ông tin tưởng mình. Một con cua mùa trăng, chai Sting dâu và người bạn chung phòng. Bài phản biện và không khí cộng tác trong nhóm. Một ngày không sai sót. Quá hoàn hảo đến chẳng tồn tại cảm xúc nào ..........buồn cười thật.

Nghe hát chèo trên đài VOV3 vào lúc 1:40 am, với kết nối internet tôi có thể làm nhiều thứ, vậy mà vẫn có những thứ không thể làm.......lại thấy buồn cười.

Đi học xa nhà, tự do làm mọi điều mình muốn, thế mà luôn thấy buồn chán.......cũng buồn cười.

Sống vội vã vì đời chỉ có một, cố gắng thực hiện những điều từng mơ ước, sôi sục trái tim tuổi trẻ với bao khát khao, dự định. Cuối cùng cũng chẳng biết đã đi đúng đường chưa......nghĩ mà đáng cười.

Có những thứ tồn tại mãi trong lòng vì nó thật đơn giản và bình dị. Một vầng trăng đêm, đêm nay hay đêm 2000 năm trước chắc không khác nhiều. Một tiếng sóng vỗ, biển nay và biển 1 triệu năm trước vẫn còn nét tương đồng. Mùa thu lá bay, mùa hạ sen nở......ngày nối ngày, đêm nối đêm, mùa mùa cứ nối tiếp trôi qua. Nơi phương Nam chỉ có nắng và mưa.......cùng nỗi ưu tư hành hạ mãi không nguôi......kể cũng buồn cười.

Tiếng cười thầm rờn rợn trong đêm.....thấu suốt hồn ta.....lạnh lẽo.....

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2008

Về Nhà bè, xuôi mái chèo buông câu.




Cùng bạn bè rời phố xá Sài Gòn để đắm mình trong mây trời và đồng ruộng. Huyện Nhà bè chỉ cách trung tâm thành phố nửa giờ ngựa sắt nhưng không khí của nó quả là một trời, một vực. Những bờ hồ nắng chói chang, ngồi câu cá mà muốn bể đầu nhưng chẳng ai mũ nón, bịt bùng cả......

Photobucket

Photobucket

Mình cũng muốn khoe con cá mình câu được lên blog lăm nhưng lúc ý bác phó nháy lại chạy đi đâu mất tiêu....hì hì

Photobucket

Photobucket

Xuôi mái chèo dọc ngang bờ hồ hái đầy tay những bông súng thơm mùi bùn đất. Ngỡ mình vẫn còn là một con nhóc lóc chóc ngồi sõng theo người lớn đi bắt cá mùa nước lụt. Đất ở đây hiền quá, nước ở đây trong quá, rong rêu nổi liêu phiêu theo mặt nước, mái chèo chỉ có thể từng nhịp chậm rãi.....ôi thanh thản.

Photobucket

Photobucket

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2008

Say

Bị bánh xe máy nghiến chân, bị xe tải ép phải nhảy lên lề đường, tưởng là xui hóa ra chưa. Đang hăm hở dạo phố bị mấy thằng choai choai rửng mỡ đua xe nó đâm cho....cười hết nổi.

Điên thật! Mọi khi uống bia không say cũng chẳng nhức đầu thế mà hôm nay ngủ dậy tự nhiên thấy trời quay đất quay. Đau đầu như búa bổ, đi đứng xiên xiên lảo đảo như người say, cái cổ chỉ muốn gục xuống vì nặng đầu.....muốn tập trung làm bài tập cũng không được....cuối cùng cũng lao ra Hàn Thuyên tán dóc với hội bạn. 9h tối hứng hứng gọi điện, kéo luôn YS ra hông ngờ hắn lại gặp bạn thời phổ thông ở đây.....hóa ra trái đất tròn.

Hữu duyên, hữu duyên...trời biết, đất biết, người biết người... Càng nghĩ, càng buồn, càng đau đầu.....có những mối duyên mãi mãi không thể nắm bắt.

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2008

Một mình

"Gió nhớ gì... ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì...thì thầm ngoài hiên. Bao đêm tôi đã một mình nhớ em, đêm nay tôi lại một mình..."

Những lắng dịu đau xót ấy dường như không phải ai cũng hiểu. Cũng có những thứ không đủ kinh nghiệm sống thì chẳng nghiệm ra được cái gì. Lẽ đời, bản thân phải thay da đổi thịt thì mới bắt kịp tư tưởng người khác. Nhớ lại ngày trước nghe câu nói này của ai "Đọc sách là cách tốt nhất theo dõi tư tưởng của các vĩ nhân. Đó cũng là môn khoa học thú vị nhất." Đã bao năm rồi, giờ đây ta cũng vẫn một mình giữa đêm khuya mà nghe tiếng thời gian chảy mãi không chậm dù chỉ một giây. Ta nửa muốn lớn vượt lên, nửa muốn lừng khừng chờ đợi, tìm kiếm một người có thể chia sẻ mọi tế bào tư duy chứ không chỉ là những cái hôn. Trên con đường riêng ta vẫn cô liêu. Những con đường Sài Gòn trải dài nghĩ suy, những đêm Sài Gòn lặng lẽ chờ đợi. Ta chợt hiểu, vì sao có Độc cô cầu bại. Một người không thể thực hiện được dù chỉ là một ván cờ. Ta chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi mà cũng không tìm ra tri âm, tri kỷ. Đúng ra là có mà như chưa. Ba năm trước ta ngâm nga "Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ. Cô đơn cùng với tôi về.." Đến giờ vẫn chưa được khác. Ôi, huống gì...

Biết đến bao giờ........

Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2008

Cuối tuần.

Cuối tuần với một ai đó, thậm chí là mình của 4 tháng trước có thể cô đơn lẩn quẩn trong nhà. Thế mà giờ đây cuối tuần luôn là dịp khiến mình nhức mỏi vì lê lết. Cyvee có quá nhiều group và các group cứ thích off cuối tuần...thế là xong...lúc nào cũng phải chọn ...cái này hay cái kia.

Chiều qua đi mái ấm Cô đơn cùng các bạn trong lớp....có lẽ những gì chúng tôi mang đến quá ít ỏi....nhưng riêng tôi đã học được nhiều thứ từ bọn trẻ. Mình có phải một đứa trẻ cô đơn không nhỉ, hình như cũng gần như thế, trong nhiều năm trời. Đúng theo lẽ công bằng của cuộc đời, mình đã học được nhiều điều từ cuộc sống ấy, có điều mình quên. Bọn trẻ này đã nhắc nhở mình những thứ ấy. Tính kỷ luật và tính mục đích. Những câu chuyện về cuộc sống riêng tư mà cậu nhóc mà tôi dẫn dắt đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng. Hẳn nhiên cậu ấy tỏ ra có năng khiếu về mặt diễn đạt. Cậu ấy kể rằng mỗi khi muốn ra ngoài chơi phải xin phép người lớn, câu hỏi được đặt ra sẽ là "Mục đích của việc đi chơi của con là gì?" Dĩ nhiên những lý do vui vẻ thông thường sẽ không được chấp nhận. Tôi còn bắt gặp ở đó một thời gian biểu kín mít với những giờ học văn hóa, học nhạc, học vẽ, học giáo lý.... Có em có tới mười hoa tay, vừa là họa sỹ vừa là tay chơi đàn rất cừ. Nhưng tương lai các em sẽ tiến được đến đâu. Tôi không nói là đi về đâu chỉ là con đường dài hay ngắn. Các em có tài nhưng các em sẽ không hưởng những cơ hội bình thường như người khác. Luôn luôn có một khoảng cách. Dù nhỏ dù to khoảng cách đó là có thực.

Sáng nay offline 8x Sài Gòn, một group của mạng mở cyvee. Khá đông, 50 mạng....mình cũng đã đăng ký làm ban quản lý.....mọi thứ còn mới mẻ .....nhưng rồi cũng sẽ có điểm kết. 1 năm hay vài năm đôi khi vẫn cùng một màu sắc.

Đã lâu không khiêu vũ, chạy từ cái off này sang cái off khác, các show, các độ, mệt mỏi nhưng vui.

Một kết thúc không có hậu cho một ngày dài mệt mỏi, mình đấu vài ván cờ vây và thua sạch. Vẫn trên con đường tập luyện, chán nản, căng thẳng nhưng vẫn phải tiến lên. Trong đời sống thực đôi khi mình đã bỏ cuộc.

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2008

Cá tháng 4

Hôm nay này 1/4 tức là ngày cá nói dối. Mình không có thói quen nói dối dù là vào ngày này và các bạn mình rất hiểu mình. Thế nên hôm nay sẽ chẳng có việc gì zui zui để kể. Để cho có một cái entry nảy ra mình sẽ tổng kết các hoạt động ăn chơi đã xảy ra trong tháng 3....hà hà...hề hề

Gần đây nhất là đi cắm trại hai ngày 1 đêm cùng với hơn 1300 sinh viên của trường ở khu du lịch thác Đam'bri ở Lâm Đồng......chuyến đi đã cho mình rất nhiều cảm xúc để chưng cất một loại men say mới. Mình quyết định sẽ ủ nó ở một nơi khác.

Đứng ở những bậc thang cách thác cả 20m vẫn bị bắn nước đầy mặt....trông cứ như đứng trong một cơn mưa vậy.

Ở đây mình cũng đã thưởng thức trà & cà phê Tâm Châu với giá rẻ hơn ở Sài Gòn nhiều. Mình cũng đã uống thử một vài loại cocktail....có thể nói dịch vụ ở đây khá chuyên nghiệp nhưng chất lượng đồ ăn và thức uống chỉ khá chứ không xuất sắc...

Tháng 3 này mình cũng đã học chơi Bida lỗ từ một thầy giáo uy tín......thầy này là họa sỹ nên những đường cơ cũng cực kỳ bay bướm.

Đây cũng là tháng của cà phê đặc biệt là cà phê bệt ở Hàn Thuyên. Hội Hồn nhiên suốt ngày ăn và chơi, rất may là dù hầu hết mọi người có thu nhập cao những vẫn ham rẻ nên với thân phận sinh viên mình cũng chưa bị viêm màng túi.

Quá nhiều hoạt động, quá tải hình ảnh...níu mà cứ hồn nhiên post lên đây thì post tới sáng mai cũng chưa hết nên mình chỉ a dua vài cái cho có màu thôi....ha ha

Hiên tại mình đang học chơi cờ vây một cách nghiêm túc. Mình biết giới hạn của mình nhưng dù sao cũng sẽ cố gắng thật nhiều. Tự hứa thế. Hiện tại chỉ có thế. Tương lai sẽ có rất nhiều thứ cần làm vì mình không muốn đến lúc chết lại phải hối hận vì đã chưa kịp thực hiện một điều gì đó.