Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2008

Sài Gòn lại đến mùa mưa

Một chiều...... mưa về phố, xối xả, mạnh mẽ, bùng nổ...... Cái nhịp nắng mưa, mưa nắng đó chẳng có gì là xa lạ. Sài Gòn lại đang chứng kiến một mùa mưa. Những cơn mưa sẽ dài, sẽ nặng và phố sẽ dập dềnh nước. Em nhớ anh da diết. Vì một lẽ gì đó, chúng ta làm bạn của nhau trong bốn mùa, yêu nhau trong mưa, hứa hẹn trong gió đông lạnh giá và chia tay trước khi mùa mưa đến. Sài Gòn không vắng anh, không vắng em......giờ đây nó thiếu vắng tình yêu của hai chúng ta.

Một mùa mưa khác. Sẽ vẫn còn đó những u buồn và nước mắt. Em vẫn không quên được anh, vẫn lặng lẽ đợi chờ. Căn phòng em đã khác, quần áo em đã khác, thân thể em cũng đã đổi khác nhưng tình yêu đó vẫn vậy. Đắm say, nồng cháy........chẳng còn gì để đợi, chẳng còn gì để mong, chẳng còn oán thán. Chỉ còn một tình yêu, trong sáng như pha lê, mỏng manh như cơn gió, lặng lẽ như chiều mưa........yêu vì không thể nào làm khác, thế thôi. Em rồi sẽ ra sao, sẽ trưởng thành, sẽ dịu dàng hơn, sẽ nồng nàn hơn.......tình yêu đó cũng vậy, không phải là tro tàn quá khứ mà là máu chảy trong tim, hiển nhiên tồn tại, luôn luôn biến đổi........không hề biến mất. Em biết em đâm ra mắc cái bệnh thời tiết, mùa mưa lạnh lẽo này em sẽ buồn lắm. Dù có lao vào các công tác xã hội hay điên đảo trong một trò chơi nào đó, hay cả khi đốt cháy từng giây phút cho công việc......em vẫn chỉ là em thôi. Là một cô gái nhỏ, yếu đuối và ngu ngốc. Em không còn thắc mắc, phải làm sao để quên đi, phải làm sao để sống tốt. Có lẽ nỗi đau cũng giúp người ta trưởng thành.

Mùa mưa Sài Gòn đã đến, mang những ký ức trở về, run rẩy, vỡ nát.......

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét