"Gió nhớ gì... ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì...thì thầm ngoài hiên. Bao đêm tôi đã một mình nhớ em, đêm nay tôi lại một mình..."
Những lắng dịu đau xót ấy dường như không phải ai cũng hiểu. Cũng có những thứ không đủ kinh nghiệm sống thì chẳng nghiệm ra được cái gì. Lẽ đời, bản thân phải thay da đổi thịt thì mới bắt kịp tư tưởng người khác. Nhớ lại ngày trước nghe câu nói này của ai "Đọc sách là cách tốt nhất theo dõi tư tưởng của các vĩ nhân. Đó cũng là môn khoa học thú vị nhất." Đã bao năm rồi, giờ đây ta cũng vẫn một mình giữa đêm khuya mà nghe tiếng thời gian chảy mãi không chậm dù chỉ một giây. Ta nửa muốn lớn vượt lên, nửa muốn lừng khừng chờ đợi, tìm kiếm một người có thể chia sẻ mọi tế bào tư duy chứ không chỉ là những cái hôn. Trên con đường riêng ta vẫn cô liêu. Những con đường Sài Gòn trải dài nghĩ suy, những đêm Sài Gòn lặng lẽ chờ đợi. Ta chợt hiểu, vì sao có Độc cô cầu bại. Một người không thể thực hiện được dù chỉ là một ván cờ. Ta chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi mà cũng không tìm ra tri âm, tri kỷ. Đúng ra là có mà như chưa. Ba năm trước ta ngâm nga "Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ. Cô đơn cùng với tôi về.." Đến giờ vẫn chưa được khác. Ôi, huống gì...
Biết đến bao giờ........
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét