Thứ Ba, 22 tháng 4, 2008

Buồn cười....

Lẫu đuôi bò và một chai Sài Gòn xanh, những mẩu chuyện và người đàn ông tin tưởng mình. Một con cua mùa trăng, chai Sting dâu và người bạn chung phòng. Bài phản biện và không khí cộng tác trong nhóm. Một ngày không sai sót. Quá hoàn hảo đến chẳng tồn tại cảm xúc nào ..........buồn cười thật.

Nghe hát chèo trên đài VOV3 vào lúc 1:40 am, với kết nối internet tôi có thể làm nhiều thứ, vậy mà vẫn có những thứ không thể làm.......lại thấy buồn cười.

Đi học xa nhà, tự do làm mọi điều mình muốn, thế mà luôn thấy buồn chán.......cũng buồn cười.

Sống vội vã vì đời chỉ có một, cố gắng thực hiện những điều từng mơ ước, sôi sục trái tim tuổi trẻ với bao khát khao, dự định. Cuối cùng cũng chẳng biết đã đi đúng đường chưa......nghĩ mà đáng cười.

Có những thứ tồn tại mãi trong lòng vì nó thật đơn giản và bình dị. Một vầng trăng đêm, đêm nay hay đêm 2000 năm trước chắc không khác nhiều. Một tiếng sóng vỗ, biển nay và biển 1 triệu năm trước vẫn còn nét tương đồng. Mùa thu lá bay, mùa hạ sen nở......ngày nối ngày, đêm nối đêm, mùa mùa cứ nối tiếp trôi qua. Nơi phương Nam chỉ có nắng và mưa.......cùng nỗi ưu tư hành hạ mãi không nguôi......kể cũng buồn cười.

Tiếng cười thầm rờn rợn trong đêm.....thấu suốt hồn ta.....lạnh lẽo.....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét