Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008

Chiều đông




Cả ngày hôm nay trời không nắng, chỉ có gió heo may....se se lạnh. Không phải đi học, có thời gian sắp xếp lại những file tài liệu cũ, lật lại những bài viết dở dang chưa được post, hoá ra khá nhiều nhỉ..! Lại bắt đầu cười một mình... Có nhiều thứ đúng là chỉ viết cho riêng mình thôi.

Có một bài thơ con cóc viết vào ngày 15.11.08, cách đây 2 tuần, cũng một chiều giống như là mùa đông, như hôm nay..... mình biết thế vì cái tựa Chiều đông Sài Gòn, cái đoạn cuối tả tơi kia chắc do còn dang dở.....

Em run rẩy

ngắm làn sương mỏng manh

sắp tan đi

trên đôi tay bé nhỏ

Liệu sẽ giữ

được bao lâu

tình

Nắng mùa đông

yếu ớt khung cửa nhỏ

Em mơ mình là gió

bay đến những miền xa

Quên đi tất cả

Nụ hôn nóng

bàn tay ấm

ánh mắt say sưa

Chỉ là mộng

Em run sợ

vì tình ta sắp hết

Dự cảm….

Em

hoang mang

cuối chân trời xa vắng

sẽ lại đi một mình

Cùng nắng, cùng gió, cùng trăng

Không có anh

Chẳng có gì cả

Em sắp lại trắng tay

Đắng cay

Chẳng còn giọt nước mắt nào

cho mối tình của chúng ta

Một nốt trầm xao xuyến

hay.....

Mộng sắp tan

Em vẫn hy vọng

Mộng đừng tàn

Thế nên em bất động

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008

HLV

Đã lâu không chơi một ván cờ vây nào. Trình độ của mình vẫn gà mờ như thế. Từ sau ngày "huấn luyện viên" về lại Đà Nẵng học văn bằng 2, nhiều biến cố xảy đến khiến đầu óc mình không mấy khi thảnh thơi để chơi cờ. HLV không ở đây, chẳng ai dắt mình đến các hội quán, chẳng ai ngồi sau lưng xem mình đánh cờ online lẫn offline, chẳng ai bắt mình tháng này lên mấy kyu...thế là mình lại lười. HLV không ở đây các buổi tối mình đều khá rảnh rang, không có những ngày 2, 4, 6 HLV đến làm anh học trò gầy cho con học trò béo dạy tiếng Anh. Cũng chẳng ai chở mình đi ăn lẩu cá, uống nước ngọt nữa, cũng chẳng có vụ 2 anh em vô quán cà phê mình gọi cà phê đen, HLV gọi sinh tố bơ......và nhân viên quán luôn đưa nhầm...he he

Hum nay Sài Gòn mưa, vẫn cái kiểu bất chợt ấy, đúng lúc mình vừa cho cái laptop vào túi....thế là lại lôi ra, lại nhấn nút power và không hỉu tại sao lại vào KGS. Phòng cờ vây Việt Nam cafe vẫn sôi động như ngày nào. Hình như không thấy nickname của HLV. Thôi thì đã vào rồi cũng làm một ván xem sao, chơi 1 ván vui vẻ thôi, bàn 13 x 13. Đối thủ của mình hum nay cũng loại gà mờ như mình, xếp cờ lung tung cả. Tưởng tượng, HLV mà biết mình chơi kiểu này chắc chắn sẽ châu cặp lông mày lại, chiếu 1 luồng nhãn quan đằng đằng sát khí lên mình quá....hì hì.

Tự nhiên nhớ anh ấy kinh khủng. Ông anh gầy gầy, thông minh, bướng bỉnh... hơn mình mỗi 5 tuổi mà khó tính thấy sợ lun. Nhớ cả những ngón tay dài ơi là dài kẹp quân cờ trông rất đẹp, nhớ cái bộ mặt căng thẳng trong mỗi ván đấu, nhớ cả tiếng những quân cờ thuỷ tinh vang lên đanh gọn khi chạm trên bàn gỗ. Ký ức vẫn còn đây, mới đó mà dường như đã xa xôi lắm rồi.

Anh àh ! Bộ cờ nhựa anh tặng em vẫn im lìm trên góc tủ. Em không có bạn chơi cùng....buồn nhỉ.

Khi nào anh quay lại Sài Gòn thế, HLV ?

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

Tớ đã có một cuối tuần tuyệt vời

Thứ 7

Vẫn sốt, vẫn đầy ban. Nhưng tớ hết chóng mặt. Thế là tớ muốn đi chơi. Tớ bắt buộc diện quần dài, áo cũng tay dài để che những gì cần che. Tớ trang điểm cẩn thận khéo léo che đi những dấu vết đáng ghét....he he. Tớ có hẹn đi khiêu vũ tối nay với CLB. Tớ xở vào đôi giày dây chuyên dụng, mặc áo khoác cẩn trọng rồi phóng xe ra đường. Tớ mệt nên chẳng tham gia vào sàn nhưng nhìn ngắm cũng là một việc rất thích thú. Những cô nàng xinh đẹp, chân dài bất tận, bắp chân thon thả, trơn mịn, linh hoạt, uyển chuyển. Những bộ váy xinh đẹp, tung bay như cánh bướm mùa xuân. Âm nhạc vừa phải, vừa để khiến người ta hưng phấn, muốn tan đi trong âm nhạc. Âm nhạc của khiêu vũ cổ điển rất đẹp, xúc động chứ không kích động, nó nâng bước phiêu bồng. Hình ảnh các cặp đôi tay trong tay, đầu vươn thẳng, bước chân dịch chuyển liên hồi, lướt đi trong tiếng nhạc du dương luôn làm tôi thích thú đặc biệt. Tớ trở về nhà sớm chỉ tầm 10 h kém. Tớ hôm nay chỉ là khán giả thôi, một khán giả được hạnh phúc khi sống trong không gian mà mình yêu thích.

Chủ nhật

Đêm thứ 7 lên giường không muộn nhưng việc nằm cạnh nhau và tỉ tê về các kỷ niệm học trò khiến cho tôi và cô bạn chung phòng đều chìm vào giấc ngủ sau 1h khuya. Chẳng hiểu làm cách nào tôi có thể bật dậy vào lúc 5h sáng nhỉ.....Một buổi đến phụ giúp nấu cơm từ thiện của hội chữ thập đỏ Thiện Tâm cho bệnh nhân bệnh viên Ung Bướu. Sáng chủ nhật nào cũng có hoạt động này nhưng không phải lúc nào tôi cũng có thể tham gia.

8h, việc chuẩn bị đã xong, cơm nước đã được mang ra điểm cấp phát....tớ tranh thủ chạy sang CV Gia Định, offline Quần Long Hội Tụ Ver 2 của 8X. Từ hơn 7 tháng nay tớ gắn bó với cái hội nhóm cực kỳ vui nhộn và năng động này, như anh em trong nhà, như bạn bè mà cũng như thầy. Sáng nay chơi ngoài trời: rượt bắt cái đuôi, nhảy bao bố, đi tay ngậm táo, rồng mù. Cái trò rồng mù vui đáo để, 4 đội mỗi đội 5 người, chừa 1 người cuối hàng ra còn lại đều bịt mắt hết, xếp hàng đặt tay lên vai....yêu cầu là không được nói gì hết, không được tách hàng....cả 4 nhóm đi đến 1 cái đích di động là tớ, tớ di chuyển liên tục, các nhóm phải liên tục đổi hướng, mà không được sử dụng ngôn ngữ nên....he he.

4h chiều một party single do Sức Hút Ngược tổ chức. Tớ tưởng mình đi 1 mình thế mà ở đây rất đông thành viên cyvee, anh giám đốc không trẻ lắm của công ty này cũng nhận ra tớ, ah..thế ra là tớ cũng rất nổi tiếng trong cái cộng đồng hàng ngàn người này...he he Buổi tiệc được tổ chức khá chuyên nghiệp dù là miễn phí cho mọi người. Nhà hàng An đẹp, đậm chất phương đông, địa thế ven sông nên có cả dịch vụ đi cano du ngoạn sông Sài Gòn. Nhóm Hosting team của nhà hàng rất đẹp, nam cao trung bình 1,78m nữ khoảng 1m65 trở lên, đồng phục đẹp, nụ cười thân thiện, phục vụ nhanh và chuyên nghiệp, kỹ năng quản trò và khuấy động không khí cũng rất pro. Phần đầu là những tiết mục âm nhạc Acoustic trio của Quỳnh Lan, Đức Huy....tiếng đàn ghi ta thùng và giọng ca trầm ấm hát lên những tình khúc cũ khi xung quanh mưa không ngừng rơi xuống là một cảm giác thú vị khó tả. Kết nối không khí lãng mạn đó với tiệc đêm sôi động được diễn ra ở một khu vực khác là những tiết mục khiêu vũ latin rất đẹp. Khách quan tự động theo chân cặp diễn viên để di chuyển đến khu vực sân sau cạnh bờ sông mà không cần MC phải mời gọi...đó là một cách hay. Tớ tự nguyện đăng ký làm một chân giám khảo trong trò chơi "My stery lover" tuy nhiên đến lượt quay số tự động thứ 2 máy tính lại chọn tớ làm người chơi. Thế là có một cuộc thay đổi ghế ngồi thật bất ngờ. Theo quyết định của máy tính, có 4 chàng hợp với tớ nhất nhưng cũng giống như những người chơi khác, chỉ có 2 trong số đó có mặt trong buổi tiệc. Với 2 câu hỏi mà BTC cho tớ bốc thăm, tớ lần lượt hỏi từng người và chọn 1 người cho mình. Có vẻ như việc thường xuyên dẫn chương trình cho 8x đã giúp tớ đứng trước trước đám đông mà không hồi hộp, có thể kiểm soát giọng nói, diễn đạt trôi chảy nên vòng phỏng vấn của tôi dành cho 2 chàng không tệ, có lẽ cũng gây được một chút thích thú cho khán giả. Chắc chắn 1 lần nữa sẽ nhiều người nhớ cái mặt xấu xí của tôi....hì hì Việc lựa chọn của tôi và máy tính là giống nhau, việc này chỉ là hình thức thôi, tôi nghĩ vậy khiến cho 2 người chúng tôi có 1 cặp vé xem phim vào ngày 15.01.2009 ở Megastar. Vòng 2 là phần hùng biện, anh ấy hơi vấp váp.....Dù sao khi xếp hạng chung cuộc, dù chỉ đứng thứ 2 và bỏ lỡ cơ hội lấy được cặp đôi điện thoại Motorola U9+E6 nhưng tôi nghĩ cả tôi và anh chàng đó đều có 1 đêm thú vị. Có một vài sự cố ngoài ý muốn là việc thả lồng đèn tình nhân khiến tôi bị trượt té, đường xuống cano quá trơn vì ngấm nước mưa cả chiều...tuy nhiên không sao....he he he....và cả vụ xôi gà 40 k nữa....hì

Điều mà tôi cảm thấy thoải mái nhất là tôi đã tự mình nắm lấy những cơ hội cho mình. Tự do thật là sảng khoái.

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

Mùa đông Sài Gòn




Ai cũng bảo Sài Gòn không có mùa đông. Không hẳn thế. Chỉ là không phải một mùa đông đúng nghĩa thôi. Mùa đông Sài Gòn không có cái lạnh tê tái, không có những cơn gió rít lên không trung, không có cả những chiếc áo len dài đủ màu sắc, không khăn choàng dài, không màu biển xám trắng đến buốt lòng. Sài Gòn vẫn nắng vào giữa trưa, cái nắng chỉ nhạt đi đôi chút. Nó đỏng đảnh khoe rằng ta đây cũng biết lạnh đấy nhé, phải mặc áo khoác vào lúc sáng sớm và chiều tối đấy nhé. Ừ, tớ cũng biết thế. Nhưng tớ cũng muốn thưởng thức một chút hương vị mùa đông nên hôm trước ra đường buổi tối không thèm mang áo khoác, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi sợi bông mỏng manh, thế là 12 h lái xe về nhà lạnh tê tái. Ui, cái lạnh lâu lâu mới bắt gặp giữa cái mảnh đất phương Nam này làm tớ sung sướng. Tớ vui như một cô gái gặp lại người yêu sau bao ngày xa cách vậy. Mưa bụi giăng tơ và một chút giá lạnh làm tay tớ tê cóng, tớ lại thấy mình ngốc. Sao không mang theo áo khoác nhỉ, có thể lái xe 1 tay, tay kia cho vào trong túi, giống hệt như lúc ở nhà vẫn làm. Ừ tớ lại mâu thuẫn rồi, tớ cũng đỏng đảnh như cậu vậy. Mùa đông Sài Gòn, bạn và tớ rất hợp nhau. Chẳng biết bạn sẽ ở với tớ được thêm mấy ngày nữa, tớ phải tranh thủ mà tận hưởng thôi, phong phanh ra đường, dậy thật sớm và khi nào có dịp thì lại về khuya. Nhưng riêng hôm nay thì không được rồi bạn ạh, tớ phải lỗi hẹn thôi, tớ đang sốt phát ban. Mệt lém chẳng muốn đi đâu cả…hì hì….cái đám ban màu hoa anh đào ấy trông không xinh tẹo nào, tớ chẳng dám khoe đâu.....

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008

Tâm tình tàn tạ

Đêm qua lại không ngủ. Dù sao sáng nay cũng không phải đi học. Tuy nhiên, tôi đã lại nuông chiều theo thói quen của đầu óc mà lờ tịt những cảnh báo đến từ cơ thể mình. Cái sai lầm chết người là ở chỗ đúng lúc 12h đêm, khi cơn buồn ngủ lao đến tôi như một đoàn tàu cao tốc, lý ra tôi nên shut down cái máy mà lăn ra ngủ. Tự nhiên lại nhớ đến cuốn sách đang đọc dở, thế là đâm ra bê tha.

Những thiên đường mù_tên cuốn sách chứa đầy nỗi bi thương của một lớp người. Ở đó có cả cái hèn và cái nhục. Có loại người vì miếng cơm manh áo, vì cái vinh cái lợi nhỏ của bản thân mà hèn, mà nhục với cả thân quyến của mình. Có loại người ngây thơ, dại dột hay cố hữu cam chịu bị bóc lột. Có những nếp nghĩ ấu trĩ, cũng có những tư tưởng tân thời. Một cuốn sách không hẳn là xuất sắc nhưng cũng như cái tựa, nó phủ lên trái tim tôi một lớp sương mù nặng trĩu. Mắt tôi ráo hoảnh như mắt của nữ nhân vật chính, những lầm lụi kỳ dị đến đáng thương. Tôi bắt gặp sự tàn nhẫn đến trần trụi kiểu như trong các tác phẩm của Erich Maria Remarque. Tôi nhìn thấy sự va đập dữ dội của những thái cực yêu ghét, dại khôn. Tôi thấy nghẹt thở.

Đã 3h30 sáng rồi....tiếng chuông nhà thờ rung lên từng hồi ngân nga báo ngày mới sang. Tôi vẫn giữ lấy niềm thổn thức kỳ lạ của riêng mình.

Đêm qua, tôi gặp lại "bạn". Cậu bé trạc tuổi tôi, một mối thâm giao trên mạng ảo. Kể từ ngày đầu gặp nhau chắc cũng đã 6 năm ròng rã rồi. Quê cậu bé là nơi mẹ tôi sinh ra, có lẽ vì thế mà tôi quý cậu. Đã lâu không gặp, cả trên mạng, cả những dòng tin nhắn. Cậu Đà Lạt, tôi Sài Gòn. Chúng tôi đều rời quê hương đến những nơi xa lạ học hành. Từ thời còn bù đầu ôn thi ĐH, tôi và cậu đã coi nhau là bạn. Tâm tình qua lại, tôi biết cậu giờ trở nên vô cảm với tình yêu, có lẽ vì mối tình đầu không vẹn. Tôi lại thấy đau lòng. Từ "vô cảm" với tôi như một trái núi nặng. Cậu bạn của tôi ơi, sao lại khổ thế! Thà rằng cứ vô tâm 1 tý chứ đừng nên vô cảm. Thằng bạn gìa của tôi cũng đôi lần qua cụm từ đó. Mỗi lần nghe tới nó, tôi lại thấy xót xa. Tuổi xuân tươi đẹp thế cơ mà !

Sách, sách sách...mấy hôm nay toàn cắm đầu vào sách. Trước đó một chút, cái tôi hiện hữu đang ngồi lặng im trong 1 quán cà phê sách, tránh cái đại nạn kẹt xe trên đường đi học về, nhấm nháp chút trà gừng, đọc "Chuyện tình một đêm" và chờ đợi cái mớ nơ ron thần kinh chết tiệt đè bẹp sự phản loạn của quả đèn lồng phập phồng. Tại sao nó cứ phải đập nhanh gấp đôi người bình thường làm gì nhỉ ! Và cuốn sách nữa, càng ngày càng lắm "tuổi xuân tàn khốc" phô bày trên mặt giấy! Tại sao thế, tại xã hội àh, tại thời đại ư, tại một thượng đế siêu hình nào đó hay là tại chính chúng ta !!!

Sống trên đời, ai cũng muốn mẫn tiệp hơn ai. Thế mà, đôi khi tôi chỉ mong được ngốc nghếch và khờ dại. Một ngày dài, một đêm dài, những người, những việc, những cuốn sách và những tâm tình tàn tạ hy vọng sẽ tan trước lúc rạng đông.

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008

Sớm yên lành

Ngày hôm nay sẽ dài lắm đây, vì ta dậy sớm mà. Không như những ngày chưa xa lắm toàn đi đi nằm lúc sáng, trở dậy lúc ban trưa.

Ngày hôm nay sẽ không mệt mỏi, vì đêm qua ta mơ màng ngủ giữa những tổ khúc của Bizet. Không như hôm kia, thức trắng đếm thời gian và suy ngẫm.

Ta yêu ngôi nhà này, nhiều bức tường màu trắng, cửa sổ cũng viền trắng mở ra khoảng trời mây. Ta yêu buổi sớm mai, tiếng chuông gió nhắc khẽ. Cửa sổ chẳng rèm che, kính chỉ che được gió, đâu che được ngày sang.

Sáng nay mặt trời lười, đến 7h 30 mới dậy. Ta mơ màng tung tẩy, ô một ngày đẹp sao.

Nắng bây giờ đã cao, đã soi bàn tay ấm, đã lùa trong hơi thở, mênh mang đôi vần thơ.

Mùi sương đêm ẩm ướt, tan đi.....trên làn mi.

Một ngày ta nhận ra, ta đã lại thay đổi.

Ta sẽ yêu chính ta, sẽ chăm sóc cho mình, không bê tha bỏ bữa.

Ta sẽ thương lấy mình, không buồn, không khóc nữa.

Ta sẽ không ghét mình, chỉ làm mình thêm khổ.

Ta có lỗi gì đâu. Có quấy quả ai bao giờ.

Ta đã đứng một mình. Vẫn tự do, kiêu hãnh. Nâng niu những giọt nắng. Nâng niu những tình yêu.

Ừ ta yêu nhiều người. Yêu bạn bè quanh ta. Khi cần ta sẽ có. Chẳng mắc lỗi cùng ai.

Ừ ta yêu mẹ nhiều. Ta chẳng được ngoan lắm, chỉ những lỗi lầm tí ty. Mẹ sẽ thấy con mình. Vẫn còn bé, còn ngây. Mẹ vẫn muốn che chở, một đôi cánh chim bay.

Ừ ta yêu ngôi nhà trắng, không phải nhà ta, không máu mủ với ta. Những tình yêu đơn giản, chẳng lý lẽ, chẳng lợi ích...thế mà ta được yêu.

Ừ, ta yêu bạn lắm. Cơn gió của ngày xưa. Lối đi nào còn nắng.

Ừ, ta yêu tất thảy, những gương mặt mến thương. Dẫu bên ta một phút. Đó vẫn là tình yêu.

Ừ, ta cũng có yêu anh. Vài phút nồng say, vài lời ngông nghênh. Biết ơn đấy. Anh muốn ta là gió, là Carmen thuở nào. Chứ không phải Mắt biển, chỉ yếu đuối cỏ hoa. Ừ thì chơi thì chơi.

Ta lại chẳng yêu ta, ta đau buồn muôn thuở. Gánh cái gì không biết, mà thấy oằn nặng vai. Ta sẽ tập yêu ta. Yêu trái tim tinh khiết, vẫn chưa vướng bụi trần. Yêu những làn hơi thở, vẫn thức dậy sớm mai. Yêu đôi mắt mù khơi, nụ cười nhẹ như gió. Ta sẽ yêu ta trước. Để thấy đời đáng yêu.

Đôi bàn tay bé nhỏ, những ngón ngắn và thô. Ta đã nâng niu đời. Giờ thì ta đã hiểu, ta cũng cần được nâng niu.

Ai sẽ nâng niu ta, hình như chưa bao giờ, ta tìm ra người đó. Ừ thì cũng chẳng sao, ta sẽ học yêu mình.

Thời gian có đợi ai, ta phải nhanh bước tới. Vì người mà hạnh phúc, khó quá àh nha. Ta sẽ vì ta, một lần thôi cũng được, chỉ vì ta mà thôi.

Hình như ta lại "trưởng thành". Sớm nay yên lành thế ! Yêu cuộc đời làm sao!