Ngày hôm nay sẽ dài lắm đây, vì ta dậy sớm mà. Không như những ngày chưa xa lắm toàn đi đi nằm lúc sáng, trở dậy lúc ban trưa.
Ngày hôm nay sẽ không mệt mỏi, vì đêm qua ta mơ màng ngủ giữa những tổ khúc của Bizet. Không như hôm kia, thức trắng đếm thời gian và suy ngẫm.
Ta yêu ngôi nhà này, nhiều bức tường màu trắng, cửa sổ cũng viền trắng mở ra khoảng trời mây. Ta yêu buổi sớm mai, tiếng chuông gió nhắc khẽ. Cửa sổ chẳng rèm che, kính chỉ che được gió, đâu che được ngày sang.
Sáng nay mặt trời lười, đến 7h 30 mới dậy. Ta mơ màng tung tẩy, ô một ngày đẹp sao.
Nắng bây giờ đã cao, đã soi bàn tay ấm, đã lùa trong hơi thở, mênh mang đôi vần thơ.
Mùi sương đêm ẩm ướt, tan đi.....trên làn mi.
Một ngày ta nhận ra, ta đã lại thay đổi.
Ta sẽ yêu chính ta, sẽ chăm sóc cho mình, không bê tha bỏ bữa.
Ta sẽ thương lấy mình, không buồn, không khóc nữa.
Ta sẽ không ghét mình, chỉ làm mình thêm khổ.
Ta có lỗi gì đâu. Có quấy quả ai bao giờ.
Ta đã đứng một mình. Vẫn tự do, kiêu hãnh. Nâng niu những giọt nắng. Nâng niu những tình yêu.
Ừ ta yêu nhiều người. Yêu bạn bè quanh ta. Khi cần ta sẽ có. Chẳng mắc lỗi cùng ai.
Ừ ta yêu mẹ nhiều. Ta chẳng được ngoan lắm, chỉ những lỗi lầm tí ty. Mẹ sẽ thấy con mình. Vẫn còn bé, còn ngây. Mẹ vẫn muốn che chở, một đôi cánh chim bay.
Ừ ta yêu ngôi nhà trắng, không phải nhà ta, không máu mủ với ta. Những tình yêu đơn giản, chẳng lý lẽ, chẳng lợi ích...thế mà ta được yêu.
Ừ, ta yêu bạn lắm. Cơn gió của ngày xưa. Lối đi nào còn nắng.
Ừ, ta yêu tất thảy, những gương mặt mến thương. Dẫu bên ta một phút. Đó vẫn là tình yêu.
Ừ, ta cũng có yêu anh. Vài phút nồng say, vài lời ngông nghênh. Biết ơn đấy. Anh muốn ta là gió, là Carmen thuở nào. Chứ không phải Mắt biển, chỉ yếu đuối cỏ hoa. Ừ thì chơi thì chơi.
Ta lại chẳng yêu ta, ta đau buồn muôn thuở. Gánh cái gì không biết, mà thấy oằn nặng vai. Ta sẽ tập yêu ta. Yêu trái tim tinh khiết, vẫn chưa vướng bụi trần. Yêu những làn hơi thở, vẫn thức dậy sớm mai. Yêu đôi mắt mù khơi, nụ cười nhẹ như gió. Ta sẽ yêu ta trước. Để thấy đời đáng yêu.
Đôi bàn tay bé nhỏ, những ngón ngắn và thô. Ta đã nâng niu đời. Giờ thì ta đã hiểu, ta cũng cần được nâng niu.
Ai sẽ nâng niu ta, hình như chưa bao giờ, ta tìm ra người đó. Ừ thì cũng chẳng sao, ta sẽ học yêu mình.
Thời gian có đợi ai, ta phải nhanh bước tới. Vì người mà hạnh phúc, khó quá àh nha. Ta sẽ vì ta, một lần thôi cũng được, chỉ vì ta mà thôi.
Hình như ta lại "trưởng thành". Sớm nay yên lành thế ! Yêu cuộc đời làm sao!