
Ai cũng bảo Sài Gòn không có mùa đông. Không hẳn thế. Chỉ là không phải một mùa đông đúng nghĩa thôi. Mùa đông Sài Gòn không có cái lạnh tê tái, không có những cơn gió rít lên không trung, không có cả những chiếc áo len dài đủ màu sắc, không khăn choàng dài, không màu biển xám trắng đến buốt lòng. Sài Gòn vẫn nắng vào giữa trưa, cái nắng chỉ nhạt đi đôi chút. Nó đỏng đảnh khoe rằng ta đây cũng biết lạnh đấy nhé, phải mặc áo khoác vào lúc sáng sớm và chiều tối đấy nhé. Ừ, tớ cũng biết thế. Nhưng tớ cũng muốn thưởng thức một chút hương vị mùa đông nên hôm trước ra đường buổi tối không thèm mang áo khoác, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi sợi bông mỏng manh, thế là 12 h lái xe về nhà lạnh tê tái. Ui, cái lạnh lâu lâu mới bắt gặp giữa cái mảnh đất phương Nam này làm tớ sung sướng. Tớ vui như một cô gái gặp lại người yêu sau bao ngày xa cách vậy. Mưa bụi giăng tơ và một chút giá lạnh làm tay tớ tê cóng, tớ lại thấy mình ngốc. Sao không mang theo áo khoác nhỉ, có thể lái xe 1 tay, tay kia cho vào trong túi, giống hệt như lúc ở nhà vẫn làm. Ừ tớ lại mâu thuẫn rồi, tớ cũng đỏng đảnh như cậu vậy. Mùa đông Sài Gòn, bạn và tớ rất hợp nhau. Chẳng biết bạn sẽ ở với tớ được thêm mấy ngày nữa, tớ phải tranh thủ mà tận hưởng thôi, phong phanh ra đường, dậy thật sớm và khi nào có dịp thì lại về khuya. Nhưng riêng hôm nay thì không được rồi bạn ạh, tớ phải lỗi hẹn thôi, tớ đang sốt phát ban. Mệt lém chẳng muốn đi đâu cả…hì hì….cái đám ban màu hoa anh đào ấy trông không xinh tẹo nào, tớ chẳng dám khoe đâu.....![]()
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét