Đêm qua lại không ngủ. Dù sao sáng nay cũng không phải đi học. Tuy nhiên, tôi đã lại nuông chiều theo thói quen của đầu óc mà lờ tịt những cảnh báo đến từ cơ thể mình. Cái sai lầm chết người là ở chỗ đúng lúc 12h đêm, khi cơn buồn ngủ lao đến tôi như một đoàn tàu cao tốc, lý ra tôi nên shut down cái máy mà lăn ra ngủ. Tự nhiên lại nhớ đến cuốn sách đang đọc dở, thế là đâm ra bê tha.
Những thiên đường mù_tên cuốn sách chứa đầy nỗi bi thương của một lớp người. Ở đó có cả cái hèn và cái nhục. Có loại người vì miếng cơm manh áo, vì cái vinh cái lợi nhỏ của bản thân mà hèn, mà nhục với cả thân quyến của mình. Có loại người ngây thơ, dại dột hay cố hữu cam chịu bị bóc lột. Có những nếp nghĩ ấu trĩ, cũng có những tư tưởng tân thời. Một cuốn sách không hẳn là xuất sắc nhưng cũng như cái tựa, nó phủ lên trái tim tôi một lớp sương mù nặng trĩu. Mắt tôi ráo hoảnh như mắt của nữ nhân vật chính, những lầm lụi kỳ dị đến đáng thương. Tôi bắt gặp sự tàn nhẫn đến trần trụi kiểu như trong các tác phẩm của Erich Maria Remarque. Tôi nhìn thấy sự va đập dữ dội của những thái cực yêu ghét, dại khôn. Tôi thấy nghẹt thở.
Đã 3h30 sáng rồi....tiếng chuông nhà thờ rung lên từng hồi ngân nga báo ngày mới sang. Tôi vẫn giữ lấy niềm thổn thức kỳ lạ của riêng mình.
Đêm qua, tôi gặp lại "bạn". Cậu bé trạc tuổi tôi, một mối thâm giao trên mạng ảo. Kể từ ngày đầu gặp nhau chắc cũng đã 6 năm ròng rã rồi. Quê cậu bé là nơi mẹ tôi sinh ra, có lẽ vì thế mà tôi quý cậu. Đã lâu không gặp, cả trên mạng, cả những dòng tin nhắn. Cậu Đà Lạt, tôi Sài Gòn. Chúng tôi đều rời quê hương đến những nơi xa lạ học hành. Từ thời còn bù đầu ôn thi ĐH, tôi và cậu đã coi nhau là bạn. Tâm tình qua lại, tôi biết cậu giờ trở nên vô cảm với tình yêu, có lẽ vì mối tình đầu không vẹn. Tôi lại thấy đau lòng. Từ "vô cảm" với tôi như một trái núi nặng. Cậu bạn của tôi ơi, sao lại khổ thế! Thà rằng cứ vô tâm 1 tý chứ đừng nên vô cảm. Thằng bạn gìa của tôi cũng đôi lần qua cụm từ đó. Mỗi lần nghe tới nó, tôi lại thấy xót xa. Tuổi xuân tươi đẹp thế cơ mà !
Sách, sách sách...mấy hôm nay toàn cắm đầu vào sách. Trước đó một chút, cái tôi hiện hữu đang ngồi lặng im trong 1 quán cà phê sách, tránh cái đại nạn kẹt xe trên đường đi học về, nhấm nháp chút trà gừng, đọc "Chuyện tình một đêm" và chờ đợi cái mớ nơ ron thần kinh chết tiệt đè bẹp sự phản loạn của quả đèn lồng phập phồng. Tại sao nó cứ phải đập nhanh gấp đôi người bình thường làm gì nhỉ ! Và cuốn sách nữa, càng ngày càng lắm "tuổi xuân tàn khốc" phô bày trên mặt giấy! Tại sao thế, tại xã hội àh, tại thời đại ư, tại một thượng đế siêu hình nào đó hay là tại chính chúng ta !!!
Sống trên đời, ai cũng muốn mẫn tiệp hơn ai. Thế mà, đôi khi tôi chỉ mong được ngốc nghếch và khờ dại. Một ngày dài, một đêm dài, những người, những việc, những cuốn sách và những tâm tình tàn tạ hy vọng sẽ tan trước lúc rạng đông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét