Đã lâu không chơi một ván cờ vây nào. Trình độ của mình vẫn gà mờ như thế. Từ sau ngày "huấn luyện viên" về lại Đà Nẵng học văn bằng 2, nhiều biến cố xảy đến khiến đầu óc mình không mấy khi thảnh thơi để chơi cờ. HLV không ở đây, chẳng ai dắt mình đến các hội quán, chẳng ai ngồi sau lưng xem mình đánh cờ online lẫn offline, chẳng ai bắt mình tháng này lên mấy kyu...thế là mình lại lười. HLV không ở đây các buổi tối mình đều khá rảnh rang, không có những ngày 2, 4, 6 HLV đến làm anh học trò gầy cho con học trò béo dạy tiếng Anh. Cũng chẳng ai chở mình đi ăn lẩu cá, uống nước ngọt nữa, cũng chẳng có vụ 2 anh em vô quán cà phê mình gọi cà phê đen, HLV gọi sinh tố bơ......và nhân viên quán luôn đưa nhầm...he he
Hum nay Sài Gòn mưa, vẫn cái kiểu bất chợt ấy, đúng lúc mình vừa cho cái laptop vào túi....thế là lại lôi ra, lại nhấn nút power và không hỉu tại sao lại vào KGS. Phòng cờ vây Việt Nam cafe vẫn sôi động như ngày nào. Hình như không thấy nickname của HLV. Thôi thì đã vào rồi cũng làm một ván xem sao, chơi 1 ván vui vẻ thôi, bàn 13 x 13. Đối thủ của mình hum nay cũng loại gà mờ như mình, xếp cờ lung tung cả. Tưởng tượng, HLV mà biết mình chơi kiểu này chắc chắn sẽ châu cặp lông mày lại, chiếu 1 luồng nhãn quan đằng đằng sát khí lên mình quá....hì hì.
Tự nhiên nhớ anh ấy kinh khủng. Ông anh gầy gầy, thông minh, bướng bỉnh... hơn mình mỗi 5 tuổi mà khó tính thấy sợ lun. Nhớ cả những ngón tay dài ơi là dài kẹp quân cờ trông rất đẹp, nhớ cái bộ mặt căng thẳng trong mỗi ván đấu, nhớ cả tiếng những quân cờ thuỷ tinh vang lên đanh gọn khi chạm trên bàn gỗ. Ký ức vẫn còn đây, mới đó mà dường như đã xa xôi lắm rồi.
Anh àh ! Bộ cờ nhựa anh tặng em vẫn im lìm trên góc tủ. Em không có bạn chơi cùng....buồn nhỉ.
Khi nào anh quay lại Sài Gòn thế, HLV ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét