Sao tôi không nhận ra chứ?! Đêm đã về..
Đang ngồi mê mải đọc truyện online, bất chợt quay lại..2 người bạn cùng phòng đã ngủ tự bao giờ, không gian quanh tôi rất tĩnh lặng...chỉ có tiếng quạt chạy xé gió đều đều. Luồng ánh sáng nhạt nhòa tỏa ra từ chỗ tôi ngồi lờ mờ soi sáng một vùng không gian hẹp..chiếu xuống cái tay vị cầu thang đi xuống dưới nhà..và cầu thanh gỗ dốc đứng lên gác xép dùng để chứa quần áo, vali và thùng cactoon rất có thâm niên qua những lần dọn nhà. Mắt tôi dần quen với bóng tôi hơn..và tôi có thể thấy rõ ràng hơn những gương mặt say sưa ngủ...mồ hôi làm cho cả hai người trông có vẻ bóng nhờn...tiếng lách cách gõ phím của tôi có thể làm cô bạn nằm gần nhất giật mình..hoặc có thể không phải vậy...cô trở mình vui sâu vào tấm chăn ấm sực...Chợt cảm giác đây cũng giống như nhà của mình vậy..tuy có nhưng lúc không hòa hợp nhưng vẫn keo sơn vững bền...thốt nhiên cũng muốn ngủ...giấc ngủ không mộng mị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét