Đó là một thứ với mình đang là tuyệt vời nhất.
Ngoài kia trời mưa như có bão....căn nhà mái tôn nửa tiếng trước nóng như hỏa là thì giờ đây vang dội tứ phía cái âm thanh của ngày mưa. Nếu như là những ngày mưa khác tôi sẽ lôi giấy bút ra ngồi trên bậu cửa mà viết về những nổi niềm chất chứa mà chỉ có mưa mới là người bạn tâm giao tốt nhất..bất kể là lúc nào...mưa cũng khiến cho tâm hồn tôi dịu lại...tiếng mưa rơi não lòng cứ khiến cho tôi nhớ đến anh và đến cả hàng ti tỷ thứ ầm bà lằn mà tôi đã trải qua...
Còn lại gì cho tôi vào lúc này... chắc chỉ là kỷ niệm...kỉ niệm khó phai ..hơi buồn nhưng không sao...không có ngày mưa làm sao ta biết yêu nắng.. Đúng vậy, tôi đã từng yêu anh như vậy và tôi cũng không hối tiếc...
Mưa chưa dứt nỗi niềm của tôi cũng vậy...như những ngọn sóng dâng trào...vậy mà không thể thốt lên thành lời thành tiếng..
Ah mới đó mà đã 5:15 Pm rồi.. mưa đã tạnh..mình chưa viết được dòng nào cho ra hồn...thôi thì khỏi viết...ngồi ngắm những hạt mưa giờ đã trở nên rất nhẹ..rất nhẹ rơi trên hai vai tôi. Cảm giác này thật tuyệt vời giống như là ..như là ánh sáng và hơi ấm vậy.
5:58 Pm mưa lại rơi..vào nhà...ngoảnh mặt lên trời đã tối đen như mực...tối nay có lớp học anh văn nhưng mà mưa thế nay..chắc lại cúp cua nữa thôi
không có ngày mưa làm sao ta biết yêu nắng...và mưa đã tạnh rồi nhưng lòng người vẫn chưa hết nguôi ngoai.Chào bạn.
Trả lờiXóa