Một lỗ hổng...xám xịt.. hút chặt tôi vào..đưa tôi lao đi vùn vụt qua nhưng thiên hà xa xôi giá lạnh với tốc độ của một tia sáng_cái mà tôi đã từng mơ ước. Dưới chân tôi..từng đợt sóng ánh sáng loang dần như tia chớt...cái nóng ấm chói lòa bao bọc lấy tôi ..rồi đột nhiên mọi thứ vụt tắt.
Tôi đang ở đâu? Một miền u tối...đen thăm thẳm..chẳng nhìn thấy gì cả, chẳng nghe thấy gì cả cũng chẳng có cái gì sờ thấy trong tầm tay. Trống rỗng, vô vọng và đau xót, xúc giác đang tê liệt dần..cảm tưởng như mình đã sang thế giới bên kia. Ô! Khi cảm giác không còn thì suy nghĩ vẫn chạy như luồng điện, mạnh mẽ điên cuồng, không kết nối. Mà có thực là mình đã chết không nhỉ? Nghe người ta đồn thiên đàng rất đẹp..hay là tôi không được lên thiên đàng? Có thể lắm chứ..con người u tối mà. Vậy đây là địa ngục? Lại theo lời thiên hạ thì địa ngục rất kinh khủng...9 tầng lận đó mà mỗi tầng lại có mỗi nhục hình..chuyên trừng trị kẻ ác..híc..híc sợ quá đi thôi. Ủa nhưng mà mình vẫn ở đây..chỉ hơi tối thôi chứ đâu có đau đớn gì...? Lạ thật! Có thể đây là tầng trung gian phân loại mình thì sao...các bác hội đồng kiểm duyệt nhân mạng đang làm việc căng thẳng..tranh cãi dữ dội. Thôi thì trong khi chờ các bác ấy “sàng lọc” mình cũng phải tự kiểm lại cái tôi bản thân này thôi..
Uhm, thì ta cũng con nhà gia giáo tuy chẳng giàu có gì nhưng cũng không vướng đời nghèo khó. Vất vả cũng có lúc trải qua nhưng đều chỉ trong chốc lát. Bản thân thì được học hành đến nơi đến chốn..không phải là những trường quý tộc hay của người ngoại quốc nhưng cũng là trường lớp đàng hoàng. Năm nay đã quá cái thời mười mấy nhưng chưa từng gây ra án mạng hay hành nghề đạo chích. Khoái nhiều thứ, đến mức chẳng biết cái ào là khoái thật...khoái ăn uống tiệc tùng vui vẻ và khoái nhảy múa. Khoái đi một mình và càng khoái hơn đến những nơi thú vị mà yên tĩnh. Khoái sàn nhảy cũng như khoái capuchino với một chút bột quế. Khoái những đêm trăng nhưng cũng khoái mặt trời trên cát. Yêu thành phố biển nhỏ xinh nhưng cũng thích lang thang nơi đồi núi. Từng yêu và cũng từng biết đau khổ. Từng phá phách bang hội có tổ chức nhưng cũng từng cô liêu lang bạt. Từng lừa dối ( nhất là dối mẹ đi chơi) nhưng cũng từng bị lừa dối. Bấy nhiêu đó thôi cũng là một nhân cách không toàn vẹn...có vẻ như thiên đàng hay địa ngục đều không giành cho ta....thế ta quay lại trần gian bình dị được không nhỉ..? Trần thế của ta tuy không hoàn mỹ nhưng cũng chẳng kém phần tười đẹp. Thế giới ấy có những người mà ta yêu mến, có âm thanh, có hương vị và có cả tâm hồn ta đang trăn trở..về thôi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét