Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2007

Là tôi...

Đã từ bao giờ. từ bao giờ tôi đã quen với cái giờ giấc, 11h đêm ra khỏi chỗ làm, phóng như điên trên đường rồi đột ngột dừng lại trước một quán ăn rồi húp...sột...soạt...

12h, cái giờ linh của nhiều người, trở về phòng trọ...túi một nơi... người một nơi và ngủ. Giấc ngủ không mộng mị, không bao giờ mộng mị... nhưng trằn trọc.. khó thở...

3h sáng, giật mình thức giấc, đêm đã về khuya, cô bạn nằm bên vẫn ngủ..rất ngon lành. Nhẹ nhàng, chuồn ra khỏi phòng.. đêm khá lạnh, ngoài đường.. nếu không phải là một khu chợ thì có lẽ cũng rất vắng... vài ba người tụ tập, bày hàng quán... ung dung và chậm rãi....

4h thôi đành quay về phòng... cuộc người lại.. như một con ốc sên..khe khẽ hát ru mình vào giấc ngủ.

Chư bao giờ tôi cảm nhận được thứ tình cảm này, như là đã hiểu nhau từ lâu. Anh_ một quản lý mới hay một con thú hoang... ánh mắt của tất các nhân viên nhìn anh đầy thù nghịch, kẻ bị anh chiếm chỗ đang trở lại quấy rối.. và đúng với bản chất của thú hoang...cắn lại.. cắn kẻ nào gần mình nhất... gần nhất.

Tôi bị anh thuyết phục bới lòng quả cảm, dám đương đầu cũng như phong cách làm việc hết mình.. Tôi ngưỡng mộ anh như ai đó đã từng ngưỡng mộ tôi trong quá khứ. Mạnh mẽ, đầy năng lượng và hết mình vì những gì đã lựa chọn. Tôi.. một con thú đã bị thuần hóa... bởi cuộc đời.. đã quên đi giá trị của mình chính ở chỗ là thú thì phải hoang dã....ha.ha..ha Cũng chỉ thế thôi, con người của tự do.. cũng chỉ đến thế thôi. Là tôi, là tôi đấy... kẻ hiếu thắng và cố chấp đã quy phục rồi sao..?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét