Thứ Ba, 17 tháng 7, 2007

Ngày thứ ba_Mũi Né-Hòn Rơm

Sau khi chụp ảnh ở dồi Dương tối qua, tôi gọi điện cho một người bà con_bằng tuổi nhưng là anh tôi_để hổi xem tối nay anh có thể đưa tôi đi dạo và uống cà phê được không... hà..hà rất không may là anh ta bận nhưng vẫn còn may là ngay lúc này anh ta lại rảnh rỗi.. vậy là chúng tôi gặp nhau ở đồi dương và đi uống cà phê ở Win.. giá nước uống ở đây cũng không quá cao..cà phê Barley khoảng 15k.

Tối đó tối đó tôi đã có màn chào hỏi rất hoành tráng với tất cả bà con của tôi ở đây, mợ Bắc dẫn tôi đi tới từng nhà một, mợ bảo để ra đường gặp nhau đừng đánh nhau sứt đầu mẻ trán..Những người con của bà Ba ( Ông ngoại Tôi là thứ tư) đều làm ăn khấm khá.. có chồng có vợ, có nhà riêng và con cái đều đã đến tuổi trưởng thành.. đứa bé nhất cũng vô 11 rồi..

Món ăn đầu tiên tôi ăn trên đường phố Phan Thiết là món vịt lộn .. gần nhà sách Phương Nam corp ở chợ Lớn Phan Thiết... vì quá no do ăn cơm chiều cộng thêm mỗi nhà đều mang đồ ăn ra đãi nên tôi không thấy gì làm ngon nữa.. nhưng đặc trưng ở đây là ngoài rau răm ra còn có củ cải, cà rốt muối chua và tỏi ngâm dấm ăn chung với ớt hiểm, muối tiêu..cũng lạ đúng không.. thế là hết ngày thứ hai.. một kết thúc không tồi với bộ phim Harry Porter thư giãn cuối ngày...

Ngủ dậy lúc 6h 35' sau một đêm trằn trọc vì không quen với cái giường... tôi có cảm giác một bên vai của mình rất đau đớn.. Theo dự định thì hôm nay tôi đi Mũi Né.. Bắt xe Bus trên đường Trần Hưng Đạo tôi chỉ phải trả 8k để ra đến Mũi Né... Cuộc hành trình bắt đầu rất thuận lợi, từ trên xe tôi có thể nhìn thấy hai bên đường có rất nhiều resort đẹp và dường như đó là tất cả...

Bị bỏ xuống ở chợ Mũi né.. chẳng biết đi đâu bây giờ... lết bộ....có một cái bảng chỉ đi về phía phải là khu dân cư, phái trái là khu du lịch gì đó... thế là cứ đi, cứ đi và ra tới biển..có vài cây dù, vài cái ghế bố ở bãi sau.. ngoài ra chả có gì.. lại đi bộ theo hướng hòn rơm.. tôi cảm thấy nó cũng hơi xa.... ngang qua một chợ cá.. có rất nhiều mực ống đang được mặc cả giữa những ông chủ ghe và mấy bà chạy chợ... đi đi mãi.. và không còn bóng người ở sau lưng và trước mặt... chỉ có mấy chiếc ghe neo đậu bên trái và mấy cái thúng một tay chèo vứt chơ vơ giữa bãi cát lấm tấm vỏ sò, vỏ hến... mệt quá.. đã 10h, ánh nắng thiêu đốt làm toàn thân tôi rã rời, cộng thêm đích đến vẫn còn quá xa....mệt quá lết lên ngồi ở một gốc cây dương bên đồi.. nhắn tin cho một người bạn, vẫn còn may là chưa đứt liên lạc nếu không tôi đã nghĩ mình là Rôbinsin rồi..ặc ặc.. cuối cùng cũng lết được tới hòn rơm.. nó chỉ là một bãi tắm.. còn cái gọi là hòn rơm thì trông giống như một cái đầu hói.. về thôi.. thế là lại lết ra đường cái bắt xe bus về oải quá rồi...bye hòn rơm.. Xe tôi loanh quanh trên những con đường ven bển, gió thổi hiu hiu, và những hàng dừa duyên dáng soi bóng bên biển xanh thuần khiết khiến tôi cảm thấy muốn ngủ... để quên đi cái mệt... hình như chúng tôi đang đi trên con đường lạo xạo sỏi đá thì phải, xe bị rung nhưng kệ thây tôi cứ nhắm mắt lim dim..bất chợt cảm giác một cái gì đó sắc nhọn và cứng đập vào giữa ngực áo đau điếng.... Không thể xui hơn được nữa.. thầm nguyền rủi cái ngày đáng ghét này... không dưng ngồi ghế cuối mà lại ngồi giữa nữa, cửa sổ mổ toan đón gió biển cũng trở thành tai hại... thật là.. ngày gì mà kỳ quái thế không biết...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét