Thứ Năm, 19 tháng 7, 2007

Nghèo khó!...

Nghèo khó không phải là một câu chuyện mà chỉ là một suy nghĩ nhất thời của tôi trước một thực tế hiện hữu trong đoi mắt tôi. Đó là điều tôi đã không kể mặc dù nó xảy ra trên chuyến xe bus đưa tôi về thành phố hôm qua.. đầu tiên nó chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, nhưng rồi nó ám ảnh đến nỗi buộc lòng tôi phải viết lại như một sự thật... Mảnh ghép lần này của tôi là hai mẹ con... tất nhiên "hai mẹ con" đó là một hình ảnh quen.. Hai mẹ con nhà đó bứơc lên xe vào lúc giữa chặng đường mà theo sự hiểu biết của tôi về Phan Thiết thì tôi chẳng biết là ở đâu cả... Làn da đen bóng cho phép tôi biết họ là một bộ phận của xóm chài... Người mẹ tàn tật... bị liệt một chân và phải chống nạng...đi cùng một cậu con trai gầy gò khoảng 9 tuổi.. họ mang theo nhiều đồ đạc, trong đó có một cái làn chứa rất nhiều xong nồi.. có lẽ trong đó là những món ngon dành cho một người thân nào đó..Không tò mò tới chuyện riêng của họ, tôi chú ý tới cách ăn vận của người mẹ.. chiếc áo thun hoa văn nền đen trông hơi bẩn vì mồ hôi và vì màu thời gian, cái váy thun đen dài quá bắp chân che đi một bên chân còng queo tàn phế... Họ lên xe và có được chỗ ngồi thuận tiện do ý thức nhường chỗ của những người khoẻ mạnh.. nói chung mọi việc tiến triển bình thường như nó phải xảy ra.. Và tôi để ý đến những đường may bên hông của chiếc váy thủng lỗ chỗ có lẽ vì những cố gắng trong di chuyển đã vượt quá sự co giãn của chất liệu vải...và ngay cả chiếc nạng gỗ cũng kể cho tôi nghe câu chuyện của nó.. cái nạng được làm từ mấy khúc tre đẽo gọt sơ xài do một người trong xóm làm hộ..nhưng nó đã theo người phụ nữ này trên nhiều nẻo đường mưu sinh nên những chỗ tì vịn đã lên nước bóng loáng... Họ không nói chuyện nhiều chỉ thỉnh thoảng trao nhau ánh mắt .. và cậu trai 9tuổi rất hiểu vai trò của mình là gánh vách hầu hết những việc nặng nhọc của mẹ,...sự trưởng thành bất chợt hiện lên ánh mắt trẻ thơ khiến tôi cảm thấy tủi hổ cho cái tuổi trẻ quá ư vui vẻ của mình mà chợt suy nghĩ..nghèo là một điều mình chưa bao giờ thực sự trải qua, nếu là mình, câu trả lời cho bài toán này là gì..???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét