......Ngày thứ hai ở Phan Thiết, thời tiết rất đẹp, nắng nhẹ không rát da.. không khí trong lành... very good
Ngày thứ hai, đi dạo trong khu di tích trường Dục Thanh nơi Bác Hồ đã từng dạy học ngày... Bên này đường là khu di tích còn bên kia tường là bảo tàng. Tôi vào bảo tàng trước.Bước vào trong, đập ngay vào mắt ở gian chính diện là bàn thờ Bác... trái phải và trên lầu hai là những hiện vật, cũng có cái là thật nhưng hầu hất là đồ phục chế...nhiều nhất có lẽ là các bức ảnh... những bức ảnh chụp Bác ở nhiều tư thế, nhiều thời điểm khác nhau...Thú vị nhất là tấm ảnh chụp khi bác anh là bồi bếp ở khách sạn Caclơtơn( Luân Đôn_Anh) 1914.. rồi thì mục quảng cáo của Bác đăng trên báo khi Bác hành nghề chụp ảnh.. lời văn bằng tiếng nước ngoài, không phải tiếng Anh nên tôi không hiểu lắm nhưng cứ xem cách bố cục rõ ràng, câu cú ngắn gọn thì qủa là .. không thường, chắc hẳn các sinh viên khoa Marketing trường tôi cũng phải chạy theo dài dài.. rồi thì bức thanh sơn dầu mô tả Bác Hồ tay phấn, tay sách cùng với các học trò trường Dục Thanh... Bất chợt nhận ra, ở đây rất vắng vẻ có lẽ chỉ có mình tôi lúc này cùng dòng suy tưởng.... nào là ảnh Bác khi đang tập thể dục rèn luyện thân thể, bữa ăn giản dị của vị Chủ tịch nước...thậm chí có cả ảnh Bác đang đập ruồi.. một cnảh khác khi Bác dạy võ cho anh em chiến sĩ, tất cả đều sống động và chân thật đến không ngờ.. Bác Hồ là thế, một lãnh tụ nhưng cũng là một người ông, một người cha...Lúc thì vui cùng em nhỏ, lúc lại nghiêm trang đón tiếp phái đoàn các nước...
Trường Dục Thanh là đây, mấy cái bàn này ngày xưa chắc là không bóng bẩy như vậy...Ngôi trường này được phục chế lại nên trông rất mới... Bất giác ngồi xuống nghe lịch sử cả trăm năm hiện về...Gốc cây khế sau trường, do cụ bà Nguyễn Thông trồng, đã từng được bàn tay thầy Thành chăm sóc mà nghe tiếng gõ mõ đọc kinh của ngôi chùa bên cạnh vọng sang... thanh bình quá...ước sao thời gian gưng lại trong giây phút này với ta, chút thời gian dịu dàng...
May cho ta, hôm nay có đoàn khách là các giáo viên ở Sài Gòn về, nhập đoàn với bọn họ nghe hướng dẫn nên cũng hiểu rõc hơn.. Ra thầy giáo Nguyễn Tất Thành ghé lại đây để chuẩn bị giấy tờ vào Sài Gòn, tuy chỉ dạy học trong một thời gian ngắn từ t9/1910 đến t2/1911 nhưng thầy đã lại nhiều tình cảm trong lòng thầy trò trường Dục Thanh về tinh thần say mê học hỏi, yêu thương người lao động.. và đặc biệt là qua những người dân chài Phan Thiết thầy đã có hiểu biết nhất định về tàu thuyền và nghề ngư... sau này đã có dịp sử dụng khi đi ra nước ngoài....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét